TRẢ THỪPhần 4 · trang 31–38

Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.

Trang sách 31TRẢ THỪ

Trang sách 33THẾ là trương Cang càng ngày cảng cảm thấy minh bị nhục ! Chẳng ra gì trong, thôn trong xã bắn cũng nay ai hà mớt ng trương tuận, xưa cũng nê vì, thế mà lý Hỗi dám sỉ nhục hắn ngay giữa đình, trên từ các cụ dưới đến bạch đinh ai nấy đều đủ mặt l U đã đành rằng là lý trưởng muốn nói thì thiếu gì túc nói, cũng là làm việc dận việc làng với nhau cả, bảo nhat lực nào mà chẳng được !

Đần đuôi nào có gì .là to ehuyện đâu !

đom t r vếc làn , dên lê, shó nhau ở hưởng lộc thần. Khi mỗi người đã nhắp

Trang sách 34TRONG LỮY TRE XANH đăm ba chén rượu, bỗng ông cửu Mộc, nguyên chân phỏ hội được thưởng bàm cửu phầm văn giai, đem truyện đình làng mất trộm đôi mâm bồng sơn son ra nói.

Mỗi người mỗi điều. người thị bảo nên lấy quỹ làng mua đói mâm bồng mới, người thì bảo bắt ông đám coi đinh -phải đền.

Bắt ông đám phải đền có lễ hợp lý hơn, nên nhiều người đều cho đề nghị ấy là đúng. Và trong bọn bạch định, họ lại sì sào là chính ông đám đã lấy đôi mám bồng ấy đem về dùng làm của riệng, nên họ càng đồng lòng nhau mà bắt ông đám phải chịu trách nhiệm về sự mất mát này.

Nhưng ông đám coi việc đèn nhang lại chính là chú ruột lý Hối. Nếu đề làng bắt đền chú minh đôi mâm bồng (uy chẳng đáng giá là bao, vị vật lhử đôi mâm bồng gỗ mít cho có đất cũng chỉ đến năm đồng bạc là cùng, thi những đồ thờ khác, như khay khẳm, chén hạt mít rót rượu, đĩa Giang Tây đã mất, và đã có lần lý Hối được trồng thấy chú mượn về, thì

Trang sách 35TRẢ THỪ rồi ông đám cũng lại đến phải ê cô ra đền mặt thôi. Như vậy chẳng hóa ra làm lý trưởng không được việc gì cả hay sao ? Làm lý trưởng không đủ lý sự đề bênh vực ông chủ chẳng hóa rá bèn lắm à 1 Lý Hối nhất định không chịu mang tiếng hèn nên cũng nhất định không đề làng bắt ông đám phải đền.

Nhưng của làng mãt, tất nhiên phải có người lấy, và di nhiên là só người phải chịu trách nhiệm về việc mất còn ấy. Thế là lý Hỗi nghĩ đến Trương Cung, người có bồn phận phải trông nom sự mắt còn không những ở riêng đình mà còn ở các tư gia nữa. Lý Hỗi bèn oang oang nỏi đề cả làng nghe rõ: 1- Vô lý 1 Bắt ông đám phải đền đôi mâm bồng là vô lý 1 Của định có phải là cửa tư-gia đâu mà đóng suốt ngày đêm được Người phải chịu đền đói mâm bồng này không thể là ông đám được mà là tương Cung, vì chính trương Cụng có trá ch-nhiệm giữ việc tuầt phòng

Trang sách 36TRONG LÙY TAE XANH trong lắng. Giữ việc tuàn phòng mà đề đinh làng mất trộm thì lỗi ấy tại ai 2 Lồi tại trương Cung. Vậy tôi xin trên từ các cn đười đếp dàn làng, việc này cứ trương Cung mà bắt đềngsdg Một vài người, giáng chừng đồng phe của lý Hồi, nói trêm vào ;

Ông lý nói phải lẫm. Việc mãt này lỗi ở trương tiãn thì trương" tiển" phải đãa đỏi mâm bồng.

Trương Cung lự nhiên bị oan bèn biện bach iu ma mn Beo Tỏi là trưởng Tuần, nhưng tôic cơi làm sao được quán gian phi, nếu quận gian phi ấy lai chính là người trong làng. hay ra vào đình rồi thừa địp động người lậy đi. Việc mắt nhũng đò thò này là tại ông đám không cần thận thi ổng đảm phải đền chứ.

- Ông đảm phải đền là thế nào, lý HồI đáp Anh là trương tuần nhà làng mất trộm thì anh phải đềnv đấm trương thàn"

Trang sách 37TRẢ THÙ không đề phòng được trộm đạo cho - Jăng, thì tôi trinh quan cách cô ảnh đi ấy chứ: Bắt đền đã là may cho anh lắm. *Lại một người nhà ông lý Dói trõ vào :

- Phải, làm trương luần mà đề làng mất trộm, người ta trinh quan cách cô đi lúc nào mà chẳng được. Người ta chỉ bắt đền thôi là đại phúc rồi 1.

Ây thế, tuy ông đám mượn tạm của làng đội ngậm bồng không mang trả, chẳng biết vì, bữu ý hay vô tinh, mà trương Cũng vừa bị đến của lại vừa bị si nhục.

ở giữa làng, " Thua trời một vạn còn hơn thua bận - một ly ».. Lý truởng với trương tuần hơn nhau là mấy mà nó nỡ sỉ nhục mình ở ngay công chứng. Trương Cung tự nghĩ thế, và tự lấy làm nhục lãm, qên vẫn tìm cách trả thù, và thường nói với mọi người : + Nó sẽ biết tay tôi, tôi phải làm cho roỏ tan cửa nát nhà tôi mới yên.

Trang sách 38TRONG LŨY TRE XANH Nghe câu truyện ai cũng lức thay cho trương Cung và ai cũng mong trương Cung trả thù lại đề lý Hối bị một phen thất điên bát đảo. Mà trưong Cung đã định thì phải làm vì y không thể sống nhục như thế được mãi..., Hai hôm nay trương Cung nỗng nhiều rượu lăm, vợ con can cũng không nồi.

Cung chỉ uống rượu và mặt cứ lâm-lì chẳng nói gì cả. Vợ con sợ lăm, nhất là lũ con cứ len lét như rằn mồng năm, không dám nhìn mặt bổ. Cả nhà đều cho là vì bực mình với lý trưởng về câu truyện mâm bồng, cên trương Cung phải uống rượu luôn cho khuây khỏa. Có ai biết là trương Cung đang tính truyện trả thù.

Đêm hôm ấy, trời đã khuya khuya.

Trương Cung lại uống rượu và rượu xong y thất thều ra đi... thì người ta Và đến sáng hôm sau đồn rằng trương Cung đã thắt cổ tự tử ở ngõ nhà lý Hồi. Thì ra y uống rượu say lên đề thêm hăng hái mà trả cái thù bị nhục ở giữa đinh làng...