TÔI ĐI XIN TRIỆNPhần 11 · trang 99–108

Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.

Trang sách 99TÔI ĐI XIN TRIỆN

Trang sách 100XIA

Trang sách 101ÁNg lẽ tôi không viết trayôn này, vì vai chủ động ngày say đã quá cõ rồi, nhưng thây sác om bé tôi ngày nay cũng lại phải qua sái cầu tôi đã đi ngày trước, tôi lại có ý không muốn bỏ câu truyện đi xiu triện của tới.

Một câu troyện trong lãy trẻ xanh, lại là một câu truyện rôa baồa cưới vừa ngó nghĩnh của tuồi thơ nên tối nhớ kỹ cân truyện này làm.

Năm ấy tôi lên mrời tuời. Tôi dang học lớp ba trường kiêm bị phủ tôi.

Ngày xuân vừa bết. Hoa soan tây đã lác

Trang sách 102TRONG LŮY TRE XANM đặc nở. Mùa thì đã đếa. Kỳ thi sơ học COM B& yếu lược phủ tôi năm ấy mở vào ngày mắt hai •hai mươi tẻm tháng năm tây. Học trò gian Tà các trường chỉ còn bạn hai tuần lễ nữa Nghĩa đề nộp đơn ứng thí. Tôi cũng là một nHốc I trong những số thi-sinh. Ong giáo lớp ở tinh tôi ra lệnh cho chúng tôi ba ngày phải bao,. lấy đủ các giấy má nộp chô ông đề ông chản.

đệ của cả lớp lên ông đốc trưởng. dã Hln) Giấy má đi thi sơ-học-yếu-luợc còn có gì, ngoài, cai đơn xin thi và bản giấy khai ,sinh. Tôi thiến bản giãy khai sính.

Sair Ngày thứ năm được nghỉ, tôi mua me được hai từ mẫu giấy khai sinh mất bồn \xu về biến đủ tên tuôi bọ ngày sinh - tên tháng đẻ, những người làm chứng, Tre Nhày tẹ tối. Mẹ tôi cho tôi năm hào .

đề rôi đi lấy giấy khai sinh về nộp đợn thì. Cho tôi năm hào, tẹ tôi đã tính rộng cho tôi đủ tiền ăn quả uống nước đề lên tỉnh xin chữ ký và giấu quan sử.

Làng tôi cách tỉnh ly tám cây số Đi mất hai tiếng rưỡi đòng hỗ thì lời nơi,

Trang sách 103TÔI ĐI XIN TRIỆN không phải mặt tiền xe pháo gì cả. Ăn cơm sảng ở phà rồi ra đi. Tội phải mua mất hai cái tem, giá mỗi cái 0$18 đề gián rào giấy khải sinh, bết tát cả 0$36.

Nghĩa là tôi còa được 0$14 đề uống nước lúc đi đường và ăn bữa quà trưa ở tỉnh. Bữa quà cho già giặn bết một hào, còn bốn xu sống nước thi thừa chán. Chiều về lại ăn cơm nhà. Mẹ tôi thật đã tinh toán bỹ luỡng cho tôi rồi, nhứng mẹ tôi không nghĩ đến giấy khai-sinh trước khi lấy chữ ký quan sử phải có chữ ký của lý trưởng ở làng, hoặc giả mẹ tôi có nghĩ dên, nhưng cho răng tôi cú mang giãy khai-sinh đến thì lự khắc ông lý phải áp triện, vì chẳng lẽ tôi trẻ con, lại còn phải đưa tiền chè lá nữa hay sao• Nhà tôi ăn cơm sáng sớm lăm. Mới sáu giờ sáng tôi đã quản áo hắn hoi để chực đến nhà ông lý xin triện rào, giấy khai sinh. Tôi xong xướng nghì đên số tiền một bào tử được tiêu một minh thỏa thích. Xua nay co bao giò trong

Trang sách 104TRONG LUY TRE XÃNH tỏi tôi có nồi lãy năm xu đậu. Mẹ tôi thấy tới vội vã muốn đi sơm thi măng:

- Mời bảnh: mắt ra, ai người ta đã ngỗ dậy mà mày đển xiu triện từ bây giờ.

Tôi năn lòng ở nha mội lát, rồi khi mẹ tôi đi chợ, là lôi đi ngay, thẳng một mạch đến nhà ông lý.

Người nhà ông lý đã dậy cả rồi vì tôi thấy công, mở. Tôi gọi tên thẳng Năm còn ông lý, thì có anh người nhà chạy ra. Tôi hỏi đến ông lý. Anh ta hỏi tôi đến làm gì. Tôi đáp lại là đến xin triện vào giấy khai sinh. Anh la chạy vào một lúc, rồi chạy ra giả nhời tôi là ông lý đi vắng.

Tôi lửi thủi ra gốc đa đầu làng, chơi đánh bi với lũ trẻ con quen, vừa chơi vừa luon năn đến tỏi chị lo rơi mất năm hào mẹ tôi cho. Tôi nhỏ rõ ràng là có một, đồng bảo đới, bai đồng năm - xu, mội đồng hao một và một hèo xu trinh. Tôi chơi bi một lúc chừng lâu

Trang sách 105TÔI ĐI XIN 1 RIỆN lâu, tôi lại quay trở lại nhà ông lý. Làn này ông lý cũng lại đi vằng. Tối lại quay đi và một láo tôi lại đển. Không biết hôm ấy ông lý bận việc gì mà đi văng lâu thế. Tôi chỉ lo không lãy được triện buổi sáng thì làm thế nào mà lên tòa-sử lấy dẫu quan sử cho kịp. Mặt trời lên đã cao lăm rồi. Tôi đi lại mãi và chơi nghịch bụng đã thấy bơi đoi đói. Những bạn đánh bi sủa tôi chúng nó sắp sửa về lin cơm trừa cả rồi.

Tôi lại trở lại nhà ông lý làn nữa.

Anh người nhà thấy tôi lần này thì không trả lời lử tế nữa mà mắng tôi: T - Đến làm gì mà đến lắm thế. Đã bảo ông lý đi vằng mà cứ nheo nhéo gọi cửa mãi.

Biết thaa phận minh, tôi không giám nói lại, chỉ lễ phóp bảo :

- Thế thì tôi ngồi chờ đây bao giờ ông lý về tôi xin triện vậy.

- Ngồi đây à, ngồi đây là thế nào ?

Ngồi ở ngõ rồi chó nó ra nó cắn sổ

Trang sách 106TRONG LŨY TRE XÁNH ruột ra lại kêđ.

- Thì tôi đúng quanh đây vậy. Tỏi cần lấy giấy khai sinh đễ đi thi. Tối chờ hao giờ ông lý về thì tôi xin.

Anh người nhày mặc tôi, đỏng của đánh sầm một cài rồi đị vào. Tôi kiện- trí chờ, nhưng chi/ độ mươi phút sau bỗng thăng Nam, ra giắt tôi và bảo:

- Thày lớ có nhà, nhưng thày tó bận. Bây giờ thày tớ sắp ăn cơm sai tớ ta bảo đẳng ấy hãy đi về đi, đến chiêu bảo thày đăng ấy, lại mà xin triện cho đăng , ấy.

-Nhung tôi không vê. Tôi, bảo thẳng Nam : ® - Thể đăng ấy không biết là ngày bao "mai tờ phải nộp giấy khai sinh của tớ cái cho thày giáo a; Đăng, ấy vào nói với thật cứ chờ ở đầy; bao thày đằng ty là lớ" giờ thày đẳng ấj ăn cơm xong tớ vào xin triện cũng được.

Htiện Thằng Nam đi vào, rồi một lát nó ra Tôi giặt tôi vào nhà và bảo:

Trang sách 107TÔI ĐI XIN TRIỆN > Thôi thây tớ bảo tớ ra giất dắng ấỳ ay vào, đề cho đặng ấị triện, bật đăng chờ mãi tội nghiệp.

Tôi thấy ông lý tự tế với tôi quá. Tôi theo thăng Nam vào nhà nó. Nhà nó sabg quá. Sản gạch tường hoa đẹp lắm.

Từ bẻ tôi chua thấy chỗ nào sang và đẹp như thế. Có cả những lồng họạ mi, có cả những chậu cảnh.

Tôi lậy chào ông lý. Ông lý gật lại tử tế lắm. Tôi đưa bai tờ giấy khai sinh ra: Ông cầm lấy, ký, têu và đóng triện vào, rồi ông bảo tôi :

- Có: mang tiền triện đi không ?

Tiền triện, sao ở nhà không thấy thày mẹ tôi nói gì đến. Tội hỏi bêt bao nhiêu, thì ông lý bảo hết mỗi cái một bào hai cái hai hào. Tôi thú thật là chỉ có hào tư thôi. Ông lý bảo: trò - Thôi căng được, cậu là hợc thì tôi cho cận sảu xu, chứ lệ tiền triện cứ đùng mỗi cái một hào đấy?

Tôi sung sướng cảm ơn ông lý ba

Trang sách 108TRONG LŨY TRE XÁNH bốn bận, đinh ninh rằng ông lý tử lế với tôi là vì tôi là bạn của thăng Nam, cho nên ông mới cho tôi sáu. xu như vậy. , Trời đã trưa trưa. Mặt trời đã lên đến dinh đầu. Được triện của ông lý . rồi, tôi không nghĩ gì đến đói nữa. một mạch đi thăng lên tỉnh chỉ lo. không kịp giờ của tòa sử thôi. Đã đành trưa bôm ấy tôi nhịn đỏi, nhưng đến cả khát ,tội cũng không có tiền uống nước, mặc dâu trời nắng trang trang. Lúc tôi tới tỉnh vừa bai giờ chiều. Tòa sứ vừa mở cửa. Tôi múa tem gián vào giậy khai sinh và đưa vào. Độ nữa giờ sau tôi dã được gọi vào để lấy giấy khai sinh ra. . Tôi ra về. Lần này vì vừa mệt vừa đói vừa khát nên tôi đi hơi chám hơn lúc đi. Mãi đến gần tối tôi mời về tới nhà.

Lúc nói truyện lại với thày mẹ tôi, tôi tấm tắc khen mãi ông lý tủ tế đã cho tôi sáu xụ tiên triện.

Tôi lấy làm lạ khi thày tôi rủa ông lý là « đồ ăn bần ».