CHIẾC QUẠT THẦNPhần 9 · trang 79–88
Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.
Trang sách 79CHIẾC QUẠT THẦN
Trang sách 80nÔ TrO the
Trang sách 81NG Diễm vừa đi đân ăn uống về * Ông sặc sụa mùi rượu, mặt mũi gay quần áo lếch thếch, kéo không đỏ nỗi đôi giầy. Tạy cầm chiếc quạt, tay vặt chiếc khăn cũ, ông lảo đảo bước vào trong nhà. Ông chỉ kịp trẻo cái khăn lên Lau màn và cởi cái áo vắt đâu giường là ông năm lăn kềnh ra, rồi lè nhè gọi con lãy nước.
Bà Diễm ở ngoài sân vào. Nhin chồng, bà lắc đầu rồi. bỏi :
- Đì đâu về mà rượu khô rượu số thế ( Đã bảo là đi đâp có ăn uõng thì giữ mỗm giữ miệng một chất không
Trang sách 82TRONG LŨY TRE XANH nghe. Chồng với con, rõ chán. Chỉ tô rác tai vì chuyện rượu chè?
Mặc chò vợ nói, ông Diễm không đáp lời vợ chỉ lẻ nhè gọi con.
- Con Mạn đâu rồi, không lên rót nước cho tao !
Đứa con gải nhỏ ở nhà dưới lên, căm cái ăm tích đi xuống bếp rót nướ: cho cha. Bà Diễm bảo nó:
- Đầy còn Mạn mày xem, bố mày có đẹp không? Ngày nào cũng bề tha rượu chè, người ta nói cho mà không biết xấu !
Ông Diễm thấy vợ có lải nhải mãi về cái xấu của mình, quát:
- Xấu cái gì mà sấu. Cọn gái già có im mồm đi không. Nhà nó, có giỗ thì ông đến ông uống rượn, làm gì mậ xấu !
Phải không xấu, nhà nó có giõ thì ông đến ống uống ruợu, nhưng só có mời ông không ? Rời cũng có hôm tôi đốt cái quạt đi thôi.
Trang sách 83CHIẾC QUẠT THĂN. : Ông Điễm lại nhịn vợ. Ông nghĩ đền bữa chén vừa qua. Ừ cái thứ rượu sao mà ngon thế. Nhất là đĩa lòng lọn nhà ày nó làm sao mà khéo thẽ. Cứ trăng tinh và ăn giòn kháy kháy.
Con Mạn rột nước lên. Ôog uống một hửm rôi ông nôn. Bà Diêm chỉ nhin ông , biu môi lắc đầu. Sau một bôi vệ, ông bảo con Mạn :
- Còo Mạn, may đừng bắt trước cái Làm đàn ông con mẹ mày nghe chưa!
ít nhất phải tam bỏi mới lịch. Uõng rượu ma xàu à?
Ông nói toàn một giọng rượu. Hơi rượu bốc ra, Mạn không chịu đuợo, chờ cho cha uống nước xong, cất chén đi rôi lại xuống nhà dưới. Bà Diễn cũag lắc đậu đị ra sân nhuộm vải.
Trong nhà chỉ còn ổng. Thinh thoảng ông lại oẹ, lại nôn. Rồi ông lầm nhàa đưa tay lên tính, Hôm nay mông bây, giỗ ở nhà bác cả Thức, ngày mai mỗng tám, giỗ ở nhà ông lý Hậu, ngày màng
Trang sách 841 RONG LŨY TRE XANH chía không có đám bào,, nhưng ngày mồng mười thì nhà ông cại Bích có giỗ mẹ Rồi những ngày nào, những nhà nào có việc nữa ông cũng không nhỏ được.
Ông cầm cái quạt lên, ông giở ra.
Chiếc quạt của ông cũng như chiếc quật của các ông gia khác trong làng.
Nghĩa là nó to. Vừa dùng đề quạt, vừa dùng đề che nằng, và nếu, đến nhà ai có chó giữ thì cải gióng quạt tạm làm rùi đánh chó cũng được. Nó chỉ khác quạt của những ông gia khấc là rột mặt có viết những hàng chữ nho. Đây không phái là một bài thơ dễ quạt, không phải Aà một bài phú cũng không phải là một lời dề tặng của một ông đồ bào. Những giòng chữ ấy, ông Diễm không muốn cho ai đọc tới, vi đấy lức là những giòng chữ kê xuốt những ngày nhũng nhà nào co , giỗ ở trong làng. Giỗ to bay giô mọn cũng đều chua rõ ở mấy giòng chữ ấy.
Ông Diễm cũng như những ông già khác ở trong làng. Vì ông là người có tuổi nên mỗi khi nhà nào có đám, có gió đều.
Trang sách 85CHIẾC QUẠT THẦN mời đến ông. Ai mời đến ông, ông cũng đều đi cả, Ông chưa từng từ chối ai bao giờ. Và ông nghiện rượu, mà bà Diễm lại không dư dật đề cho ông uống đến thỏa thích. Ông lại có cái tạ! xấu là mỗi khi uỗng rượu xong, ông thường hay cà nhau với mọi người. Và đã nhiều phen' ông say quá, ông tiều tiện cả .ra chiếu rượu. • Vị thế nên dần dần ngưới làng thưa mời ông mà chỉ mời những ông già khác.
Như thế không được, không mời nhưng ông cũng cứ đến. Chẳng lễ ngày giỗ ông đến mà ai lại để ông về không, không mời hay sao:s Tuy vậy cũng có nhiều bữa cỗ ông sót, vì ông không nhớ suê mà nhà chủ người ta không mời. Ông nghĩ mãi chỉ có cách biên lấy những ngày giỗ của các nhà là ông sẽ nhớ được. Những đóng một quyễn sổ mà biến rồi cất một chỗ thì không tiện và có thể mất mát đi được.
Chỉ bằng ông biên ngay vào chiếc quạt
Trang sách 86TRONG LŨY TRE XANH như biên một bài thơ, muốn xem lúc nàờ cũng tiện và cũng khó lòng mất đì đầu được. Thế là ông bỏi dò rồi ông biên vào chiếc quạt của ông tất cả những ngày giỗ trong làng. Và từ đãy, bặt cứ nhà nào có đám là có mặt ông, dù nhà chủ có mời hay không mời. Nhà nào giỗ cha, nhà nào giỗ mẹ, nhà nào giỗ ông.tam-đại, ông tứ-dại, ông đều thuộc lòng như một quyền gia phả chụng của cả làng.
Ông càng bay đi đến ăn cổ ở các nhà, người ta càng ghét ông càng không muốn ông đến. Mà đã vây, củ phần nhiều đến ăn uống ở đâu là ộng say sưa rỗi nôn mưa ở ngay nhà người ta, và thường thường có khi ông tiều tiện ra chiếu rượn rồi năm lăn kềnh ra ngay đấy mà ngủ.
Người tạ ghê tảm ông, người ta muốn tránh ông, nhưng ông vẫn cứ đi ăn giố Đầu tiên người ta còn lấy làm lạ vì sao ông nhớ được khắp các ngày giỗ như thế, nhưng về sau thì ai cũng biết là ông. biện hết ngày giỗ của mọi nhà ở trong chiếc quạt của ông. Người la bèn gọi nó
Trang sách 87CHIẾC QUẠT THĂN là chiếc quạt thần.
Chiếc quạt thần được làm câu truyện của mọi người trong làng rồi đến tai bà Điễm. Thật bà cũng không ngờ ông chồng lại quá hự đốn như thế. Bà lấy làm xấu bồ lắn. Bì tim cách khuyên cản ống, nhưng vô ích vì nếu ông không di ăn cỗ thì lấy rượu đầu mà uống. Khuyen can ông không được bà định tìm cách phá bủy chiếc quạt của ông đi, thưng ông giữ gin nó cần thận lăm, bà không sao của . ông. Trong khi ấy tbị ông lấy được vẫn đi ăn cỗ bết dắm nọ đến đảm kía, dưới cơn mắt khinh bỉ của mọi người và bà Diễm thi càng ngày càng khó chịu vì những câu truyện người ta nói với bà về đức ông chồng.
Hôm nay mông bảy tháng ba, ống Điễm vừa ăn giố ở nhà bác cả Thức về. Ong nôn ông vệ, nhưng ông đã nghỉ đến đám giỗ nhà ông lý Hận ngày hồm sau và những đám giỗ khác.
Bà Diễm vẫn lim cách vừa can ngăn
Trang sách 88TRONG LŨY TRE • XANH vừa muốn lấy chiếc quạt của chồng sẻ đi đề chồng đỡ di bê tha nhưng không được.
Bỗng một hôm, trong lúc ông đt văng, thì ở nhà vì, bất cần, ngôi, nhà ngang nhà ông phát bỏa. Màng xó m đỗ đến của chữa. Vừa lúc ấy thi ông ở đâu sằn sập chạy về đi thẳng vào đảm hỏa, Nguời ta phải giữ ông lại, nhưng ông cố giảng ra đề chạy vào. Ong chưa kịp chạy vào thì người ta đã kéo đồ được ngôi nbà xuỗng• Sự thiệt hại về cháy nhà không là mấy. nhưng ông Diễm thơ thầa vì ông bị cháy mất chiếc quạt thần gài ở mái nhà ngang.