LỢN HÓC XƯƠNGPhần 6 · trang 49–58
Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.
Trang sách 49LỢN HÓC XƯƠNG
Trang sách 50TỌC PÒ.
Trang sách 51ÁC Bình vừa bước chân vào nhà bác Kiến, chưa kịp chảo hỏi câu nào dã nói - Bác Kiến ạ, một con lợn nhà tôi có chết hóc, tôi mô ra bẻo quá !. Bác muốn dùng vài cân thịt ăn tôi để rẻ cho.
Thấy bác Kiến ngần ngai, bác Bình nói thêm :
- Tôi để rẻ cho, tội gì mà không ăn:
Lợn nó hóc xưong pó chết chứ có làm sao đâu.. Cái thằng ở nhà, tôi vóỷ quá; ai lại mua xtơng ở hàng phở về cho lợp ăn mà không cẩn thận đề cho lợn bóc.
Trang sách 52TRONG LŨY TRE XANH Vừa nói, bác vừa giơ năm tay ra và bảo :
- Bác tính miệng xương bằng nửa cải nằm tay tỏi này, thì làm gì lợn ăn vào mà không hóc ! Thế nào, cỡ lấy vài cân ăn không ? Rẻ thôi, tôi chỉ lấy 1$ 80 một cân thội. Thịt nạc đáo đề.
Bác Kiến xua nay vốn vẫn ghét bác Bình, đã toan không mua, nhưng thấy giá bời cũng hơi tiếc rẻ: Tuy vậy, bác cũng ra bộ chệ bai :
- Lợn đã chết, mà còn đòi 1$80 một cân thịt, đắt quá, tôi ăn rau còn hợn.
Xem chừng những lời gạn gùng của mình đã gần có kết quả, bác Bình đáp :
- Một đồng tám một cân thịt mà còn chê đặt. Bác thử ra chợ mà xem giá, có ba bốn đồng một cân không ?
- Chuyện thịt lợt sống ngon lành thì - bì thế nào được 1- - Dễ đằng này không ngon lành, đã thiu cả đấy ! Chỗ bàng sóm bác không
Trang sách 53LỢN HÓC XƯƠNG mua thì tôi bán cho người khác. Nó hỏc nó chết chứ có làm sào đầu ! Này tôi bảo bác nên lấy vài cận kho mà ăn. Rẻ bơn cá và hời hơn cả rạu đậu.
Bác Kiến suy ởi tính lại quả thấy có rẻ hơn cá thật, nên bằng lòng mua bai cân.
Bác đưa 3$60 cho bác Bình và đặn :
- Bác sai người mang thịt lại ngay . cho tôi để tội cho làm ngay đi kẻo sợ đề ôi mắt ! Mà chọn chô thịt thăn ngon ây - nhớ.
Bác Bình vừa cầm tiền vừa chạy đi mà nói ngoái trở lại :
Lợn mới mô, ôi thế nào được ! Vâng đề tôi cho cháu bó mang lại ngay cho bác. Tôi bảo Ló chọn cho bác thịt thăn ngon.
Cứ thế bác Bình lại đi đến cáo nhà khác đạm bán cho đến bết con lợn hóc xương; còn bác Kiến thì sai con đi mua mấy cứt rượu đề chiều còc nhâm nháp:
Thành ra con lợn của bác Bình mô ra,
Trang sách 54TRONG LŨY TRE XANH bán được bết cho tất cả bà con trong sát làng mà không phải mắt tiên thuê Bác sinh. hố m thói, Bữa chiều hôm ăy, ở nhà bác Kiến COD cũng như ở nhiều nhà khác, tong mâm có thêm bải thịt kho hoặc đĩa thịt luộc.
KhỐc Những miếng thịt lợn trông cũng rgon lành, nhứng vấn đục lờ chủ không được Kiết tười đẹp như thịt mua ở ngoài cho, Mà phải ! Thịt lợn đã bớc qà chết thì còn tươi làn sao được nữa.. • Thăng Kỳ, con bác Kiến, thấy bỗ vừa as nhấn nháp chếp rượu vừa gấp những miếng thị ợn thái quân cà mà sơi miếng một, thì cũng gắp một miếng ăn với cơm, những nó vừa bỏ vào mòm đã nhả vội ra và Dội - Thể mà thấy ăn được, con ăn nó gây gây tàm sao ty l - Mẹ mày chú, lợn chết nó ứ máu thì nó thế cau t thỏi may ăn thịt kho kia
Trang sách 55LỢN HỎC XƯƠNG klal Bác Kiến gái cũng nói thêm :
- Ừ ăn thịt kho này, đề thịt luộc cho bỗ mày nhăm rượu. Còn cái nhà đến hư thôi, bố có đĩa thịt nhắm rượu đã ăo lại còn chê gây !
Kỳ chẳng, nói gì, nhưng nó Thăng không đám ăn thịt kho cũng như nó sợ mùi gậy của thịt luộc. Hai vợ chồng bác Kiếu vùa ăn cơm vừa hói truyện :
- Cho cái thăng Bình thế mới đáng kiếp ! Nhà nó tham lam lằm nên lợn của nó mới hóc xương mà chết ! Con lợn lại không đáng bơn ba chục bạc à ! Khéo lâm thi bây giờ mới nhặt được độ mươi lăm đồng là tài.
Bữa cơm nhà bác Kiến chiều hôm đy xong xuôi cũng như những bừa com các nhà khác ở trong xóm. Cái con lợn hóc xương nhà bắc Bình. đã được nhiều người ứn bết veo.
Sáng bôm sau, trong khi bác Kiến đạng
Trang sách 56TRONG LỮY TRÊ XANH bẩn sửa vườn rau thì lại thấy bác Bình chạy nhu sang, ta cảm tột miệng xương ông lo bằng ngón tay cái. • Bác Bình bảo:
- Bác Kiến ạ, cái xương phỏ của nhà anh Tèo nó kỵ với lợn nhà tôi hay sao ấy ! Hôm qua đã bị một con chết, hôm nay lại một còn nữa bị hóc cái xương to bằng chừng này.
Bác giơ cái xương lên và nôi thêm :
- Tuy nó không chết nhu con bôm qua, nhưng tối cũng sai mỗ thịt rồi. Chọc tiết được bao nhiều là tiết ngon quá !
Cái thăng ở nhà tôi thật là tô ý. Tôi vừa mới dã cho một trần nên thân !
- Bác nỏi lạ l Hôm qua một con lợn chết hóc, hôm nay lại một con nữa bóc.
Ló họa lợn nhà bác bó giỏ chứng làm sao ?
- Không nó có giờ chứng gì đâu ! • Đậy này cái xương nó hóc đây này. Chẳng lệ tôi lại nói đối bác hay, sao. Nưôi lợn
Trang sách 57LỢN HÓC XƯƠNG bằng nước xương phở chóng béo lắm, nhưng chúng cử chết mãi thể này thì có lẽ lôi không dám dùng nữa.
Rồi bác Bình gan gùng-khéo lẻo. thể nào chẳng biết mà bác Kiến suội tai lai bằng lòng mua một chân giò cộc để nhắm rượu. Bác lại mua thêm cả quả tim đề luộc.
Bác Kiến gái thấy lợn nhà bác Bình cứ chết luôn như thế thì thật là mát ruột vì xưa nay bác vẫn ghét vợ chồng nhà _ bác Bình bủn xỉn. Thật là đáng kiếp, có thế mới phải bán tổng thịt lợn đi.
Nhung sự thật khác hắn. Lợn nhà bác Bình không chết vì bóc xương mà chất vì lên đậu. Và ngày bốm sau nữa, còn mãy con lợn trong nhà, bác Bình phải gọi thợ thịt về bán chạy đi, kẻo cứ bia chuyện hóc xương phở mãi thì cũng, khó suôi tai...
Và đau đớn nhãt lã lợn nhà bác Kiến, có một đôi choai choai lón, tuy không hóe xương mà cũng tự nhiên chê cám,
Trang sách 58TRONG LŨY TRE XANH rồi lăn kềnh ra chết.
Chẳng biết bác Kiết giai có đi giam bán thịt cho-bà con hàng xóm hay không, nhưng có điều bác Kiếa gái vừa chửi vừa rủa bác Bình vộ bồi thì ai cũng rõ.