HĂNG XÓM LẮNG GIỀNGPhần 13 · trang 119–128
Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.
Trang sách 119HĂNG XÓM LẮNG GIỀNG
Trang sách 121em xa mua láng giềng •Bin. gần». Đã gọi là tục ngữ thì còn mấy khi sại. Hàng xóm láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau. Nào những khi vai, khi buồn, cần phải có nhan đề chia ngọt sé cay. Vui mà vui một mình thì cái vui trở nên tẻ, buồn mà buồn một mình thì cái buỗn càng nặng nề tê tái.
Nhiều người khi mới di cư đến một . nơi nào, điều trước nhất sau khi an toàn nơi ăn chốn ở, là đi làm quen với lân bang. Xa lạ còn thế buống chi là những người quen thuộc đã sống với nhau tớ
Trang sách 122TRONG LŨY TRE XANH thuở nhỏ, tất nhiên là cái nghĩa lương lâo tương trợ càng thêm giày nặng hơn.
Bác cả Năm với ông hai Khuyển là ngưới một làng, chung một xóm và liên ngõ với nhau. Tuy một bên là ông, một bên là bác, nhưng họ đối với nhau cũng không vì cái tuôi chênh lệch chút ít mã kém vẻ thân thiện. Họ vẫn giúp đỡ lẫn nhau, nếu sự giúp đỡ đó không thiệt đến và cũng không lợi cho bêá kia. Thí dụ họ như ngày bọp làng về mà ông bai "sấu phần thì thể néo bác cả Khuyến sắch Nắm cũng tranh lấy đề gói cùng: với sâu của minh sách về tận ngõ hộ ông phần hai. Báo bảo ông hai: (xt nm, Ông đựa cháu sách về cho. Ông đi lộ không cho nó thong dung, tội gì tay sách phần cho vướng víu.
Lẽ tất nhiêg ông hai đưa cho bác cả a. cầm hộ mình sâu, phần đề được đi đứng rêi có bề đường hoàng chứng chạc ra xẻ một nướng quan viên bơn. Về đến ngõ bao giờ bác cả cũng trả lại sâu phần của ông hai
Trang sách 123• HÀNG XÓM LÁNG GIỀNG một cách phân minh, tuy đới phen báo (nong. cũng lầm đưa sâu phân bế của mình cho , Lon, người nhà ông hai cầm về, và mang sâu ến là phần to của ông hai về đưa cho bắc H liờn Nắm gái. Bận nào mà ông hai biết rằng một bác cả đã hành vi một cách đứng đắn như vậy thì ông chỉ nói: i mà - Thắng bằn thật, tưởng nó tử tế, ai • lẫm ngờ nó dụng tâm đôi lấy sâu phần to đến hơn của mình aí dg.
Và những lần khác bao giờ trước khi hai trao phần cho bác cả, ông hai cũng vừa cười vừa nói:
SẦu Ông - Sân phần của tôi to hơn của báo đầy.
Hay lát nữa thăng cu nhà bác chạy ra, bác lại đưa lầm cho nó phần của tôi thị con tôi thiệt đấy nhé !
Báo cả Nằm cũng chẳng vừa. Bắc vừa cười vừa mói bảo ông bai Khuyến : : ca.
- Ông tính chán là người chứ có phải là chó đầu mà lại nhận lằm của con ông thể. Tính châu bao giờ cũng thẳng, của người là của người, của minh là
Trang sách 124TRONG LŨY TRE XANH • mình. Có cái đồ tham nó mới đem của người làm của mình.
Đó là một câu bác Năm nói móc ông hai. Nguyện ở vuên nhà bác Năm có cây ai la vài cành sang nhà ông bai. Những cành ởi đó cũng có sai quả, nến khi ổi chín, ông hai vẫn sai con trẻ rạ chọc và vịt nát cả cành tuống.
"Đã lấy ôi người thì thôi, ông lại thường nội bằn sáng bên ,cạnh phúng câu châm chọc :
Tết 44 - Chúng mày cá chảy đi, Ối la sang bên này là của nhà mình. Đứa gào mà lôi thôi thì đã có tao gang hong ra, Canh ôi phỗ sang bên này lá rung rắc sân, đã kho khong bài sưng quéi đết là phác !
A00 Những lời đó bác cả Năm nghe được chỗ hàng xóm lầng hết, nhung chẳng lễ Hòn giềng còn biết nói sao được nữa.
đổp đãi nêm đi, hồn chỉ nổi lận, cối tỏ khời. nổi đi thì nhẹ mà nhời nói lội thì rặng, ấu là cứ nhịn quách đi là bớn. Một sự nhịn là chịn sự lành kia mà. * Tày nhịa, nhưng bậc cả Nấm vin tím
Trang sách 125HÀNG XÓM LÁNG GIỀNG cách trả thù những câu vói móc và làm thế nào cho khỏi thiệt những quá ôi ở các cành la sang phà ông hai. Tuy có một làn đối được sẩu phần tỏ hơn thật, nhưng vẫn chưa bà lại được những quả ôi chio thơm.
Về phần ông bai, thì ông cũng không chịn kém báo cả. Nghĩa là đôi bên vàn hấm bè nhau, nhưng vẫn eu sử vởi nhan rất mực tử tế. Họ vẫn giúp đỡ lẫn nhau.
Đã có lân ông hai sang trồng non cập thóc bộ nhà bác cả, rối nhân tiện vay nhờ một it thỏc ăn. Đã có lần bác cả khơi cống giúp nhà ông bai cho thông nước, nhưng vì bác khoi vùng về, nên nước khỏng những không thông mà . lại còn đọng ở chân tường nhà ổng hoi. de đếp nỗi bác tường sạt đỏ Tử tế thì bo vẫn tử tế với nhau nhưng tim cách hại ngãm nhau thì họ vẫn không quên. ca Rồi bụi chuỗi nhà bac có boa.
Hoa chối quà: Đại dọt nhất là bông boa
Trang sách 126TRONG LŨY TRE XANH chuối đáng lẽ cứ ở trong vườn nhà bác cả lại trỗ sang sân nhà ông hai. Béc cả quy rằng biết bụi chuối nhà mình có boa và hoa lại thiên sang nhà ông bàng xóm thân mật nhưng bác cũng chưa cần để ý vì chiếo hoa chuối mới ra được có bai nải. Bíc vẫn định bụng, nếu buồng chuối được độ chục nải thì bác sẽ căt hoa đề làm nộm. Cái trò hoa chuối mà nộm với vừng, giá và đậu phụ sống thì ngon làm. Văt ít tranh hay có ít đấm vào thì ngon tuyệt.
Bằng đi một hóm bác không ra vườn.
Ngày bôm sau bác ra vườn thi bác bắt gặp ông hai Khuyến vừa dưa giao lên cắt chiếc hoa chuối mà cả buồng chuối mởi được có ba nải. Thấy bác, cả, ộng hai bắc không hề bối rõi, ung dung bảo Dửa - Bác cả ạ, tôi cắt hộ bác cải hoa nấy Đột :
đi, không đề no ra nhiều nải thì chuối nó còm, không được mập !
Ông hai nói một cách tự nhiên quá; khiến bác cả vừa túc vừa tiếc của, nhưng chăng lẽ còn nói làm sao bây giờ. Lặng
Trang sách 127HÀNG XÓM LÁNG GIỀNG yên độ vài giây bác cả mới trả lờiông hại :
- Vâng, cảm ơn ông, không có thì cháu không biết đâu. Cháu cứ định đề được độ mượi nải thì cháu mới cắt hoa đi.
Nhân tiện, thôi ông đã cắt bộ thế thì nhờ ông nộm hộ cả nó đi 1, Cầu nói sơi mói đy, bác cả yên trí rằng ông hai sẽ thẹn thùng hoặc ngượng. nghịu. Không ngờ ông hai lại rất bình tỉnh đáp một cách rất chậm rãi :
- H không được l Hoa chuối tây thì nộm ăn ra chết gì, nỏ chỉ sào mỡ là tốt.
Bữa chiều hôm nay lôi sẽ bảo cháu nó sào nhiều mỡ. Ngon lăm !
Nói xong, ông bê cái boa chuối về, mặc bác cả Nảm dứng tần ngàn nhìn theo.
Thế là bác cả lại bị thêm một vố cay nữa với ông hai. Lão mựu đa kễ, hơn một ngày hay một trước thật. Ông hai kề hơn tuổi bác cả Nắm cũng là phải. Ong chơi khăm cho bác nhu thế kề cũng đáng lẫm, vì cốt đề cho bảc sáng mắt ra.
Nhưng chẳng lẽ bác cả cử chịu mãi
Trang sách 128TRONG LŨY TRE XANH nhờ thể hay sao. Chẳng hoa ra hèn lắm ,à ! Có bảo giờ bác cả Nấm chịu hước lép như vậy với ai đâu. Bác im đi, chăng qua là bắc đang tính kẽ trả thù đấy thôi. . Dịp đầu may mãn lạ phường. Con gà mái đẻ nbà ông hai Khuyến lạc sang vườn nhà bác cả. Chẳng nói chẳng rằng, bác sai người quăng chết con gà. Rồi bác làm thịt ăn như là gà nbà, vây, duy bác chặt bởi lại một đùi nguyên chưa vặt lốfg. Rồi sau khi cả nhà bác đã sợi hết con .gà, bác mới đem vất cái đùi gà kia cho chó nhà bác nhai. Lúc con chó đang mải nhai cái dùi gà ấy, thì bác hối hoảng gọi ông hai Khuyến ra chỗ bò tường chỉ cho xem và nói :
- Chẳng biết gà nhà ai mà chó hỏ nhai phí thế kia. Ông xem có phải gà bêa ấy không ?
Ong hai nhin đến cái đùi gà, mới biết đấy là gà của nhà minh: Ongörgt suye con chó, dáng chừng muốn nhặt lại chiếc đùi gà.: