CON TRÂU CHẾT TRÔIPhần 10 · trang 89–98
Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.
Trang sách 89CON TRÂU CHẾT TRÔI
Trang sách 91X uốt la đê nh ôn rồng điếb Chẳng biêu từ đâu con trâu lại tròi đến địa phận làng này thì dừng lại.
Làm cho người ta phải ổn ào mãi cả công việc.
Ông lý phải cắt tuần phiên canh con trầu như canh sác một kẻ bị chết vì án mạng. Rồi ông đến tim ông phó lý, ông tiên chỉ, đề bàn xem nên làm thế nào.
Ông phá lý bảo :
- Thì ông cứ cho đậy cô nó ra giữa
Trang sách 92TRONG LŨY TRE XANH sồng rồi nó muốn trôi đi đău thì đi ch o nó đỡ bập - Thì tôi đã sai tuần đầy nó ra đôi ba lần rồi, nhưng nó lại rạt vào bờ. Vả lại nếu mình làm thế làng dưới pó biết nó kêu quan thì minh có lôi là làm hại • vệ-sinh chung.
Ông tiên chỉ nói :
- Ông lý nói cũng phải, nhưng con trâu nó ở tận đầu trói đến chữ co phải trâu làng minh chêt người. .taj vut та đâu mà bảo bại vệ sinh chung. 10nh Nhưng ộng tin nó dà tròi dên -địa phận làng minh nó rạt vào, lmiah cũng lạp bắt trước những làng khá , rồi khúc sông này biết bao nhiều người ăn .Cog đã nước bầo. Hơn nữa sác trậu cũng nãm ở địa phận làng minh rồi bậy giờ với đầy đi làm sao cho tiện.
Rôi ông lý nghì nếu cứ bàn ngang mãi thị biết đề con trâu chết nằm ở bở Ataoy sông đến bao giờ, nến ông đành phải ra dặn lại lễ tuần để ông lên quap..
Trang sách 93CON TRÂU CHẾT TRÔI Một tên tuần kêu với ông:
- Bằm ông con trâu béo lắm ạ1 Ông cũng đừng phải trình báo đâu cả. Ong. cứ cho chúng con, chúng con mộ nó ra, những miếng ngon chúng con ăn, ăn không bết thì chúng con bán, còn những miếng ôị thì chủng con chôn.
Những lên trần khác cũng hùa theo lời của tên tuần ấy, và đồng thau xin với ông lý cho. mỗ con trân. Một tên. nói :
- Nhà ba Nục thịt trâu vừa qua đây, chùng con nếu nó có nhận bán thịt bộ ông cho phép.
Ông Lý phân vận nghĩ. Ông trông con trâu cũng thấy béo và có lẽ ngon. dã Nhưng suy đi nghĩ lại, ông sợ ngượng với các ông tiên chỉ, phó lý, nên ông lác đầu và nói :
- Chúng bay chỉ nói nhằng . Trâu chết trương phình như thế này ăn uỗng Sa 0 được, chỉ tỏ thêm bệnh vào người.
- Bầm ông bệnh thế nào được. Cứ
Trang sách 94TRONG LŨY TRE XANH luộc chía đi mà chấm mắm tôm thì ngon lăm ạ.
Mặc lời những lũ tuần tán tinh, ông Quan lý cứ việc làm giấy trình quan. phê vào giấy rồi sai ỡng. đệ lên tỉnh chuyền bầm với quan Tuần. Quan Tuân . sang quan Sứ. Quan Sứ, tư cho ông thủ y và lệnh sức cho ông này phải về khám nghiệm đề cho chôn.
Ông lý được ông thú y truyền về phải canh phòng cho cần thận con trâu và phải mua nhiều vôi bột để phủ lên con trâu lúc chôn. Làm như vậy côt để tránh bệnh dịch có thể sây ra cho trầu bò ở trong làng, hoặc bệnh truyền nhiễm có hại cho người làng.
Ong lý thật là lòng đong. Đã đi bết từ bàn giấy nọ đến bán giấy kia lại Sả( còn phải sẵm sữa việc mua vôi bột.
Quanh quần đấy thì tìm đâu cho ra vôi, ông phải sai người đi mua ở lận chợ làng bên.
C hiều hôm ấy đân làng được một phen
Trang sách 95'CON TRÂU CHẾT TRÔI nhốn nháo. Có quan với ông thú y về khám nghiệm con trâu chết. Từ ông tiền chỉ, đến ông lý ông trương tuần, ông phó lý đều phải ra đón quan ở lận đầu làng. Mãy anh tuần phiên đi trước- đẹp đường làm cho người làng chạy rối rít và trẻ con sợ hãi cuống cuộng.
Tuy vậy chúng nó vẫn ngấp nghé để xem.
Quan huyện và ông thú y đi trước.
Bọn hương lý theo sau. Riêng ông lý tạy oằm chiếc roi mây trông hạch dịch lăm.
Những người làng thì thầm với nhau:
- Quan buyện và quan đốc về khám nghiệm trậu !
Mọi người đã đi đến chỗ bờ sông có sác con trâu trôi dạt vào đó. Mùi đã bơi nắng nặng. Quan huyện chi đứng đằng xa. Ông thú y đến gần, cầm chiếc gây chọc vào con trậu và hỏi :
- Con trâu này chết bao giờ ? Nó trôi ở đâu đến ?
Trang sách 96TRONG LŨY TRE XÀNH Hai câu bỏi làm cho bọn hương lý nào có ai ngợ-ngàc vì trong bọn, họ biểu nó ở đâu trôi• đến và nó chết tự bao giờ. Tuy vậy ông lý cũng đáp liều :
- Bãm quah đốc, nó đâu ở làng trên xa kia trội đến, và xem chừng như mới chết ạ!
Quan đốc gặt gù khen phải, rồi truyền cho chòn con trân.; Quan bắt phải đào thật sâu và phải đỗ vôi bột lên trên.
Rồi quán và quan huyện ra về. Bon hương lý phải theo hai quan ra đến.. chỗ ô, tô.
Con trầu được bọn tuần chôn rất cần thận trược sự trông nom của ộng lý. Vôi bột đồ rất nhiệu. Bọn tuần vừa chôn cơn trậu vừa như tiếc rẻ những cái bắp béo. Chúng bậm hực, mà làm việc. Lúc ra về chúng nó bàn với nhau :
- Thấy lý nhà minh cũng lắm truyện:
Việc gì mà phải đi trình quan cho lôi thôi. Cứ mặc bợn chúng mình sẻ nó ra mà nhăm với rượu của nhà hai. Bình
Trang sách 97CON TRÂU THẾT. TRỘI nấu thì thật tuyệt. Rượu già mà phăm với thịt trầu luộc thì thật ngon vô kê.
Riêng phần ông lý thì ông lự lãy làm bằng lòng. vì ông đã cử chỉ rõ ra vẻ một tay dàn anh sứng đáng. Ông buyện chắc cũng bằng lòng ông. Ông không như những ông lý trưởng khác, nbững , việc tráu bò như thế thi đã mật đì.
đã được :. Ông yên trí răng con trâu chôn kỹ như thể tất không l6 mùi bôi sông lên mà sinh bệnh tật cho ai được.
Nhưng sáng hôm sau ở chợ làng ông có người bán thịt trâu. Mà bọ bàn rẻ lạ. Năm xu một miêng lo lưởng. Những miếng thịt trậu luộc tròng đen đen.
Người ta bảo là thịt trâu chết. Mặc dàu những người đi chợ cũng xúm nhau vào mua mà nhàm rượu. Vừa ăn họ vừa khen ngon như một món son bào bải vị nào. Hai rõ thịt tráu đầy mà chỉ đảnh veo mội lúc hết sạch. Người bán về nhà một lúc, lại gảnh ra bai rồ sẽ thịt khác. Miếng nao miếng áy đền luộc chín cá rồi.