BẢIPhần 3 · trang 21–30

Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.

Trang sách 21BẢI

Trang sách 23HÓNG thật ! Không đầy một ngày mà xuốt làng từ nhón chi bé, từ già chí trẻ, at ai cũng thuộc lòng cái bài về dể nhở ấy. Nhất là cải lũ trẻ chăn trấu sao mà chúng nó thông minh lạ.

Từ thằng này đến thẳng khác chúng nó đọc với nhan cử làu làu.

Bài vè người ta càng thuộc lòng hao: nhiều thì ông nhiều Bút lại càng đau lòng chừng ấy. Cải thăng nào làm cái bài vẻ mà tinh tường thế l Cái thăng nào nó nỡ bêu riếu ông thể ! Ong mà biết rõ thì ông phải cho một trận. Thì việc gi đến

Trang sách 24TRONG LŨY TRE XANH nó mà nó lại lôi ông ra làm trò cười cho cả làng ! Nào nó có được gì đâu.

Ở cái làng này nhỏ bé quá. Không một cái gì mà giấu được ai. Từ cái ta cái tóc cũng « trong nhà chưa tỏ, , ngoài ngõ đã tường. » Lắm lúc nghĩ bực mình quả. Ong nhiêu Bút đã toan bề xuất ngoai để ra khỏi cải lũy tre xanh. Nhưng suy đi thì cũng còn tính lại, bỏ làng đi thì dễ, chứ bỏ mỡ mả tô tiên, bỏ đắt cát ruộng nương ở làng mà đi thì khó vây thay ! Vả lại bà nhiều đời bào lai đề cho ông đi. Chẳng kì ông cũng đã có chân nhiêu trong làng. Dù không to thì cũng gọi là to. Bà lo chay chọt cho ông . lên địa vị ấy, không phải là đề cho ông chỉ bực trí vì một bài vè mà đến rỗi bỏ làng ra đi. Vì thế cho rên ông nhiêu Bút vẫn là ông nhiên Bút ở làng và giờ đây, ông lại càng thêm bực mình vì bài về nó đã lạn cả sang làng bền cạnh rồi:

Lắm lúc đi đâu gặp người quen thuộc, ông cứ sạm mặt đi, củi đầu xuống, chú

Trang sách 25BẢI VỀ chẳng bao giờ dám ngàng hi ặt lên.

Nhiều khi, ông cũng định bụng là không nhớ đến cải bài vẻ nữa, nhụng ông vẫn không quên nó. Những lúc này, ông giận cái trí thông minh của ông quá. Sao mà nó sáng suốt thế, nó nhất định nhỏ cho kỳ được cái bài về nhảm nhí nôm na mách qué ấy. Ngày xua hỗi ông đi học chữ nho, sao ông chăng nhớ được như thế cho, cứ học trước quên sau. Giá ngày xua cải trí nhớ của ông cũng tỏ rổ như. bây giờ biết đâu ông chẳng đỗ ông nghè, ông cống, biết đâu ông đã chẳng năm thê bấy thiếp đắng hoàng. Nếu thẽ lam gì còn có truyện ông nhiều ve thợ cây bị bà nhiêu bắt gặp làm tan hoang ra, cho có đứa làm về :

« Làng ta có sự nực cười « Có ông nhiêu Bút là người rượu say « Mỗi ngày một hũ như bay * Rượu say ông mới làm bây giả trò

Trang sách 26TRONG LŨY TRE XANH « Bà nhiêu sao chẳng biết lo * Mượn lũ thợ cây ông mò một cô « Nhưng mà hư hỏng cơ đồ " Bà nhiêu bắt được bèn vồ cả hai.»

Rượu say là tính của ông, cái ăy dã đành. Cái ấy thì ông cóc sợ ai, vì ở đời ít ra & tưu phải tam bôi mới lịch m Uống được rượu là một điều hay ở trong hướng ngoài ấp. Vả lại trai không rượu như cờ không gió. Đã gọi là cờ không gió, thì những lúc tiệc làng hay tiệc xóm còn mượn hơi vào đâu được mà ăn to nói lớn. Cho nên ông không cần gì ai nói đến cái tinh lưu-linh của ông. Giá suốt cả bài vè cứ nói về cái tinh hay rượu ấy, có lẽ ông cho là một điều vinh dự. Bằng này cái thăng . nào láo lêu làm về lại sược cá ông về cái chỗ « đào hoa cư nộ bộc » đặc biệt của ông nữa:

Than ôi 1 Ông nghĩ mà giận đời, ông nghĩ giận ông, ông nghĩ giặn cá bà nhiêu nhà ông sao k ống lấy quách cho ông một

Trang sách 27BẢI VỀ cộ hai đề nó đăm bóp cho ông lúc tuồi già, nỡ để ông phải yêu thầm con thợ cấy, lại còn rình mò bắt bở đề to tiếng ra ngoài cho có đừa làm về lôi thôi.

Sáng bôm nay giữa lúc ông nhiêu đang bực tức với bà nhiên vì nỗi tại bà mà có bài vè thì ông Lý đến chơi. Ong Lý nghẹ thấy ông nhiêu bảo vợ:

- Chung quy có phải tại bà cả không ?

Bà không " làm om-xòm lên thì còn ai người ta biết mà có vè có thơ 1 Đàn bà không biết xấu, bêu riếu chồng thì mình đẹp với ai:

Có tiếng bà nhiều đáp lại :

- Phải tai tôi cả. Nếu ông ăn ở quân tử đứng đăn thì đâu có truyện. Khốn nhưng thân danh một óng nhiêu, mà không biết giữ giá, đi tán tỉnh cả con thợ cãy nó chỉ là đầy tớ của mình. Rõ đẹp mặt ông nhiêu chưa ?

Trang sách 28TRONG LỮY TRE XANH Có lẽ ông nhiêu định đáp lại bà nhiều một câu giận giữ, có lẽ ông sẽ gắt ầm lên, có lẻ ông đang trợn mắt trợn mãi quát lại bà Nhiều thì ông lý khéo đăng hằng lên, làm cho cuộc đấu khẩu của dôi vợ chồng kia đành tạm hoãn. Và đến khị ông lý gọi cửa, thì ông nhiêu thân hành ra mở đề mời ông tào chơi nhà khách. Rồi ông bò bà nhiêu bảo trẻ đụn nước pha trà, như giữa đôi vợ chồng chưa từng sầy ra sự cãi lộn . vừa xong.

Hút xong mỗi thuốc, uống xong tuần nước, ông Lý bảo ông nhiều :

- Ông nhiều ạ, cái bài vè đứa nào nó làm vẻ ông thế mà đâm rắc rõi lắm !

Ong nhiều ngạc nhiên hỏi :

- Rắc rõi lăm, làm sao kia hở ông ?

- Vâng, råc rối lăm. Có dễ tôi phải trình quan huyện vì chúng nó đem gián ở giữa làng ở đầu điểm, tôi sợ không bóc trình quan, quan lại ngò chăng ?

Trang sách 29BẢI VÈ Thế là ông nhiêu tái người đi. Thật là cái vạ. Việc bậy bạ này mà dến tai quan' thì ông còn bòng mở mày, mở mặt làm sao được nữa. Ong phải nói mãi, ông - lý mới nề lòng cầm hai chục bạc tiên và không bàn đến truyện mang bài vệ lên trinh quan nữa.