TẾT MẸ VỢ !Phần 6 · trang 69–72
Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.
Trang sách 69KỊCH VUI MỘT HỒI TẾT MẸ VỢ !
Các vai :
Ông Bà Con gái Chàng rể chưa cưới Kịch sây ra hồi gần tết, lúc các chàng rê phải lo đến việc sêu tết nhà vợ.
Mở màn lên, Bà đang sửa soạn những đồ tết, Lúc ấy Ông cũng vừa đi làm về.
ÔNG. - Bà làm gi mà bận rộn thế ?
BA.- Còn làm gi nữa, sắm sửa lo Tết cho bố con nhà ông đấy.
ÔNG - Sắm sửa lo tết cho tôi ! Tôi thi cần gi tết, bà muốn tết thi bà sắm sửa.
BÀ. - Gớm, rõ vô ơn ! Phải tôi sắm sửa tết cho tôi đây, nhưng đến tết tôi cấm ông tiếp khách của ông, cấm ông ăn uống đấy nhé.
Ông:- Cứ gì ngày lết tôi mới tiếp khách và ăn uống.
Dễ ngày thường khách đến tôi đuổi người ta đi hẳn, vả bả bắt tôi nhịn hay sao?
BÀ.- Sao mà hôm nay ông lắm điều thế. Thôi liệu liệu đi thay quân áo rồi rửa mặt đi ăn cơm chứ. Có ăn không?
Ông. - Thế bà có ăn không ? (Ông toan đi vào nhà trong thay quần áo).
BÀ.- (Gọi rật lại). Này ông.
Ông. - Cái gi mà này với nọ, bà khéo ổm ở lắm !
BÀ.- Ơm là thế nào ? Thế rễ ông nó không đem tết tôi à ?
Ông - Rề của tôi chử không phải rễ của bà.
BA.- Ứ° thì rể của cả tôi nữa, nhưng sao không thấy nó đem tết gì cả?
Trang sách 70ÔNG.- Tết với nhất làm quái gi ! Nó cũng túng.
BÀ.- Túng mặc nó chứ, chẳng tết nhiều thì tết ít chứ không chẳng hóa ra nó khinh minh hay sao !
ONG.- Khinh mình là thế nào ! Nó muỗn lấy con gái minh thi nó phải trọng minh chứ.
BÀ. - (Bữu môi) Phải nò trọng minh mà nó không tết minh.
Đấy ông xem, ai lại ngày tết mồng năm nó sêu minh như thế...
ÔNG: - Bà cũng vẽ lắm ! Miễn là có sêu thi thôi, thế nảo gọi là thành kính tại tâm.
BÀ.- Thành kinh tại tâm ! Nó bảo nó sêu ngỗng mả nó mang biếu bai quả trứng ngỗng !
ÔNG. - Trứng ngỗng nó chẳng nở ra ngỗng là gi ! Nó sêu thế là nó có ý đấy. Thế mới thật là lòng thành. Mua ngồng nó sợ người ta nuôi không được cần thận, nó cứ mua ngay trứng ngỗng để rồi minh muốn nuôi ngỗng con thế nào cho thanh tịnh thì nuôi.
BÀ.- Mà trứng của nó lại ung chứ có nở ngỗng con đầu ?
ÔNG.- Tại nhà minh không cho ấp cần thận, chứ đời nàn nó lại mua trứng ung.
BẢ.- Sao ông lại cử binh nó chầm chập thế. Có con gái gả chồng thi cũng phải cho nó tử tế.
Ong.-Có người hỏi là tử tế rồi. Chỉ sợ nó chửa hoang mới xấu!
Mà con gái mình không chửa hoang được mà lo, vi minh dễ dấi...
BÀ. - Dễ dãi ! Để tết nay nó lại mang cho bai cái trứng gà ung nữa.
ÔNG. - Ấy tôi chỉ mong nó lại tết thế thôi. Được thẳng rễ khác đời như vậy bà còn ao ước gì nữa. Những như bà thi gái tôi ế. con BÀ. - Phải nó đang ế đấy. Sao ông không cho không ngay đi ?
Ông toan đáp lại thì cô con gái vào.
CON GÁI. - Thày đi làm về bao giờ thế ?
Ấy-. Thày vừa về song. Đẻ con đang hỏi sao chồng con không mang tết đấy. Sao con không bảo nó mua vải quả trứng gà mang tết đẻ mày ?
Có con gái cười, còn bà mẹ hơi cau mày.
Trang sách 71BÀ. - Ông cứ thế chẳng trách ! Rôi lại được sơi trứng gà , thôi. ung ÔNG - Trứng gà ung có vị đậm đà. Bà phải biết nỏ tết trứng gà ung còn là khá đấy, chứ nếu con rễ bả là văn sĩ, nhất là văn-sĩ phái tượng - trưng hay là họa sĩ thì nó sẽ chỉ đem đến mấy bức tranh gà, ngỗng là đủ rồi.
BÀ. - Nó mà đem đến thế thì tôi tát vảo mặt nó.
ÔNG.- Nhưng mà tôi sẽ nhận, và tôi sẽ không cho bà tát nó. Bà không biết quý những cái gi khác đời.
CÔ CON GÁI. - (Nghe bố mẹ nói, chỉ cười một mình) Thôi con xin thảy để đừng tranh luận nữa, vì anh ấy đã đến ở nhà ngoài rồi. Anh ấy không lết trứng đâu mà đẻ lo !
BÀ. - Ừ có thế chứ, nó cũng biết điều.
ÔNG. - Chắc nó lại vẽ tranh hẳn. Thằng ấy thế mà giỏi, đoán đúng được ý muốn của bố vợ. Tao bằng lỏng lắm BÀ. - (Hỏi con gái) Nó mang tranh thật đấy à? Bảo nó mang vào đây xem nào.
ÔNG.- Sao nó phí của thế. Bảo nó mang về thảy không lấy đâu.
BÀ. - Truyện ông nữa ! Hãy đề nó mang vào đã nào. Nó mang vào cho có lệ chứ dễ lôi lấy của nó hẳn.
ÔNG - Phải bà không lấy.
Cô gái đi ra còn lại hai ông bà BÀ. - Nói truyện với ông lắm lúc tức như bò đá.
ÔNG- (Tủm tỉm cười) Bò nó đá bà bao giờ chưa mà bả biết.
BÀ. - Gớm chết, cái ông này đến ỡm ở:
ÔNG. - Ỡm ờ cái gì. Tôi bảo thật cho bà biết nhé : ngày tháng năm là tôi sui nó mua trứng ngỗng mang sêu đấy.
BÀ. - (Tức) Ông sui nó ? Thế thi ông giỏi !
ÔNG. - Giỏi quái gì ! Chỉ tài một cái là trứng ngỗng ung của bà tôi lấy tôi cho nó mà bà không biết.
BÀ - (Càng tức) Ông cho nó trứng của tôi để nó mang sêu tôi.
Ấy. - Truyện nó túng thi phải giúp nó chứ.
Bà toan nói lại thì cô con gái và chàng rẻ đã vào. Anh chàng sách cái bu tướng đại, trong có nhốt hai con gà mới nở.
Trang sách 72RÊ. - Lạy thảy đẻ ạ!
ÔNG. - Không giám ! (Reo lên) Thủ quá, anh có đồi gả sinh nbỉ (Hỏi con gái) đồi gà này có đẹp không ?
CON GÁI. - Thưa thảy đôi gà này đẹp lắm (Nói với mẹ) Thưa đẻ anh ấy chào đẻ.
BÀ. - (vừa tức vừa nói nhạt nhẽo) Tôi đã không giám rồi.
ÔNG. - Bà nói khể quá, anh ấy chưa nghe thấy (Hỏi rể) Anh mang gà đến tết tôi đấy chứ ? Tôi thích nhất gà con.
RỀ -Thưa thảy đẻ, gọi là một chút lòng thành mang tết thày đẻ ÔNG. - (Cười trêu tức bà) Anh cứ vẽ vời cho nó tốn.
Sao anh không mua trứng đề gà nhà nó ấp cho liện không ?
RÊ. - (Đồng ý với bố vợ) Thưa thày lần trước đã trứng, lần này lại trứng, con sợ mất ý nghĩa hay đi. Vả lại con không muốn cái gì giống nhau cả ÔNG. - (Hoan nghênh) anh nói chí lý lắm!
RỂ. - Thưa thảy đẻ, lần trước đã trứng lần này phải gà mới có vẻ tiến chứ.
ÔNG.- Phải lắm. (Hỏi con gái) Có phải không con?
CON GÁI.- Thưa thảy phải lằm ạ !
ÔNG. - Phải bố con ta hợp lính nhau lằm. (Hỏi bà) Thế nào còn bà, bà nghĩ sao.
BA.- Thôi tôi van ông ? Ông vừa vừa chứ.
ÔNG. - Ai làm gi mà vừa vừa với chẳng vừa ( Phân vua với các con) Đấy các con xem, đẻ các con cứ lẫn cầm thế (Hỏi rể) Thế sang năm con định tết thày để cái gi cho khác năm nay.
RỂ. - Thưa thày, sang năm con cũng lại chỉ có lòng thành kính như năm nay với vải bức tranh gà cho lạ kiểu. Tâm động quỷ thần chi thưa thày.
Ô.NG. - (Reo lên) Thế thi con thật là rễ của cha.
Ông cười ha hả trong lúc bà bừng bừng tức và trong lúc hai con nhìn nhau cười nụ. Vừa lúc ấy màn tử từ hạ.
HẠ MÀN TOAN ÁNH