KIÊNGPhần 5 · trang 63–68
Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.
Trang sách 63KỊCH VUI KIÊNG CÁC VAI :
Chồng, vợ và con CẢNH THỨ NHẤT Hai vợ chồng và con.
Chiều hôm ba mươi Tết tiếng pháo lác đác nỗ ở vài nơi. Cảnh gia đình của cặp vợ chồng trẻ có đứa con độ tử 5 đến bầy tuổi. Mở màn lên họ đang ngôi bàn chuyện với nhau về ngày tết. Trên giường thờ có dủ hoa đào, hoa thủy tiên, có mía và bưởi, vàng và hương. Mùi hương ngát tỏa, làm cái cảnh đôi vợ chồng trẻ này ấm cúng lạ lùng.
Mợ - Cậu cứ bảo thế, chứ riêng gi người phương đông minh mới tin nhảm hay kiêng. Người phương tây họ chẳng kiêng nhiều thứ à. Này nhé họ kiêng châm thuốc lá ba người một que diêm, họ kiêng ngồi ăn mười ba người một bản. Có kiêng có lành chứ.
Cậu.- Tôi tài chẳng thấy lành gi cả, chỉ thấy mất thì giờ thôi. Một thí dụ cho mợ xem nhé. Ta kiêng ra ngõ gặp gái, thường hay quay trở lại cho đến khi gặp trai, có phải trễ bao nhiêu không?
Mợ.- Ấy là tại họ không biết cách kiêng đấy. Muốn gặp trai thi cử sai người nhà ra đón là xong.
Cậu.- Ngộ nhà không có đàn ông thì sao ? Kiêng là nhảm bết, phương đông cũng như phương tây. Ở đâu chẳng có người khở khạo. Tóm lại là không nên tin nhảm.
M.- Cậu chỉ hay nhạo báng ! Cậu xem nhé, nhà bác ba Vân, tại làm nhà không xem hưởng không xem ngày nên phát hỏa.
Lại chị phán Bằng, đi chợ ngày Bẩy nên bị nạn đắm tầu đấy.
Cậu xem, ta chẳng nên cần thận kiêng là gì. Cậu chiều em ngày mồng một cậu kiêng cho em.
C.- Sao mà mợ giống người vợ ở trong kịch « Kiêng > của Khái Hưng thế. Mợ đã đọc kịch ấy chưa ?
Trang sách 64M. - Em đã được xem kịch ấy rồi, nhưng mồm mép văn sĩ thi kể gì. Họ chỉ biết xướng lên những thuyết phá hoại thôi, họ có cần gi phân biệt hay với dở đâu.
C.- (Mim cười) kể ra mợ nói cũng có lý, nhưng đề tôi hỏi em Thu xem đã, xem nó bảo có nên kiêng không. (Gọi với. ra ngoài sân) Thu ơi ! Vào đây cậu mợ hỏi.
Thu ở ngoài chạy vào súng sinh trong bộ quần áo đẹp.
Tay cầm bánh pháo.
M.- Gớm con gái mợ, chỉ nghịch ở vườn hoa cả ngày. .
C.- Nó yêu boa thế là phải. Nhưng Thu ơi cậu hỏi nhỏ.
Thu.- Vâng, cậu hỏi gì kia ạ ?
C.- Con có thích kiêng không ?
M. - Cậu hỏi nó thế thi nó bé nó biết thế nào ?
C. - Thì mợ cứ mặc tôi với nó. Con có thích kiêng không ?
T.- Thưa cậu kiêng thế nào ạ. Kiềng như kiếng vàng của mợ ấy à ? Thế thi con thích lắm. Con thích đeo kiềng hơn đeo khánh.
Mợ phì cười C.- (Cười theo) Kiêng không phải là thế. Kiêng nghĩa là không làm một việc gì, thí dụ như ba ngày Tết, con không được ăn bánh trưng, vì ăn bánh trưng đầu năm rông, sẽ phải ăn bánh trưng quanh năm. Con có kiêng không ?
T.- Thế thi con chả kiêng, mai con cứ ăn bánh trưng, rồi được ăn bánh trứng quanh năm cang thích.
C.- (Báo mợ) Đấy mợ xem nhé, Thu nó không muốn kiêng thi chúng minh cũng đừng nên kiêng.
T.- Cậu mợ cũng đừng kiêng. Mai cậu mợ cứ ăn bánh trưng với con cho vui.
C.- U cậu thi chẳng bao giờ kiêng cả. Còn mợ nghĩ sao ?
M.- Cậu hỏi thế thì ai kể ? Cậu thử hỏi câu khác xem nào ?
C. - Đây mợ xem tôi hỏi cầu khác. Này Thu . . .
T.- Dạ !
C.- Ngày mai con phải kiêng mặc áo mới, kiêng đốt pháo vì nếu con đốt phảo và mặc áo mới thi quanh năm con sẽ đốt pháo luôn, và lúc nào con cũng sẽ mặc áo mởi.
Trang sách 65T.- (Reo lên) - Thế thì thích quá ! Mặc áo cũ đi học cứ bị chị Thái chị ấy chế , con chỉ muốn mặc áo mới quanh năm thôi.
Đốt pháo quanh năm càng vui, phải không hỏ cậu ?
C.- Thế con không kiêng à ?
T.- (Nũng nịu) Con chả kiêng !
C.- U, không kiêng thì thôi. (Bảo mợ) Đấy mợ xem, ta không nên kiêng.
M.- Cậu hỏi khôn thế thi đằng nào nó chẳng bảo không kiêng.
Cậu để cho tôi hỏi.
C.- Đấy mợ thử hỏi đi xem nào.
M.- Ừ cậu xem tôi hỏi. Thu !
T.- Dạ !
M. - Mợ hỏi nhé. Thế này thi con có kiêng không. Con sắp sửa đi học, con ra ngỗ gặp gái thi con có đi không ? 1.- Gặp gái thi làm sao.
C.- Gặp gái thì cũng như gập trai, nhưng sợ đến trường phải phạt.
T.- Làm sao mà con phải phạt, bải con thuộc con không nói chuyện trong lớp thi cô giáo yêu. Nếu con không đi học mà nghỉ thì phải phạt.
M.- Nhưng đẳng này con không nghỉ, con quay về một lúc con lại đi kia mà.
T.- Như thế thi nhỡ học, con cũng sẽ phải phạt. Con •hông kiêng.
C.- (đắc thắng) .- Đấy mợ xem, có phải con nó bảo không nên kiêng không ?
M.- Nó trẻ con biết gì. Ai lại ngưởi nhớn đi nghe trẻ con.
C.- Gớm mợ đừng khinh trẻ con. Đức Khổng Tử đã nói :
« Hậu Sinh Khả Ủy » nghĩa là « trẻ con đáng sợ ». Mợ không đọc sách thánh hiền à ?
M.- Nói truyện với cậu bực minh lạ. Sao cậu gàn quá. Bạ cái gì cũng giở sách thánh hiền ra mà nói.
C.- Chẳng giở ra mà nói thì đọc sách thánh biền để làm gì ? Vả lại làm chi mợ phải bực minh. Mợ đừng nói chuyện kiêng với tôi nữa là xong.
Trang sách 66M.- Nhưng ai lại ngày Tết cậu không kiêng cho em. Năm nay có phải chúng minh rông đấy không Cậu thi ốm mà em thì mất cắp.
C.- Mất cắp là tại mợ không cần thận, còn tôi ổm là tôi không giữ vệ sinh (Hỏi Thu) Có phải thế không con ?
T.- Thưa cậu vâng ạ. Cô giáo vẫn bảo con rằng phải giữ vệ sinh để tránh bệnh tật.
M.- Rõ thật cha nào con ấy, nhưng em xin cậu, mai ngày Tết cậu kiêng cho em một hôm thôi. Thôi cậu chiều em một tý.
C.- Ừ mợ đã nói thế thi tôi kiêng, nhưng chỉ một năm nay thôi nhé. Vậy kiêng những gi mợ đọc cho tôi biên.
M.- Gớm chết nữa ! Cậu làm như đóng kịch của Khái Hưng vậy. Phải tuy cơ ứng biến, liệu mà kiêng chứ. Đại khái không nên mặc áo trắng, không nên nói khỉ, không nên gắt gỏng.
C.- Thôi được. Mai tôi sẽ kiêng, Vợ sung sướng bế con nhìn chồng. Trong lúc ấy.
HẠ MÃN CẢNH THỨ HAI Vẫn những vai ấy Vẫn cảnh ấy buổi sáng hôm sau. Mở màn lên mới có một mình mợ đang sửa soạn bàn thờ. Bày mứt, bày bánh. Một lát sau, cậu quần áo chỉnh tề giắt con ra.
C.- Năm mới mừng tuổi mợ năm nay làm ăn phát tài và cuối năm sinh em giai nhé.
M. - (Đỏ mặt) - Cảm ơn cậu. Em mừng tuổi cậu năm nay được tăng lương, đánh lổ tôm được luôn, không bỏ ủ, không xướng nhầm và mùa hẻ cậu sẽ rật vài cái coupe về bơi thuyền thoi và Ping-pong.
C.- Cảm ơn mợ, nhưng năm nay tôi năm tuổi không dám bơi thuyền ngộ chết đuối thì toi.
M.- Ây dại, đầu năm sao lại nói gở thế. (Chúc Thu) Năm mới mợ chúc con năm nay ngoan ngoãn, học hành tấn tới cậu sẽ may áo mới cho.
Trang sách 67T.- Con xin chúc cậu mợ vui vẻ, và riêng con chúc mợ khôn hay kiêng nhắm nhỉ.
M.- (Rật mình) Đầu năm sao con lại nói thế, mợ đánh đòn bây giờ.
T.- Thi cậu vừa dặn con phải chúc mợ như thế mới may mắn.
M - (Nhìn chồng) Năm mới mà cậu không kiêng cho em, cậu đã sui con nó chúc nhảm nhí, rông thì chết, C.- Mợ cũng không kiêng, sao đầu năm lại nói chết.
M.- Thôi em nhỏ nhời, em xin cậu.
C.- Phải năm mới, minh phải vui vẻ để được vui vẻ suốt năm minh nhỉ M.- Thi em cũng chỉ mong có thế thôi. (Nhìn đến Thu) Kia, khánh vàng đâu con gái mợ không đeo.
T.- Thưa mợ, cậu bảo con kiêng, không có phải đeo khánh vàng quanh năm, nó rỉ mất mà rồi ra nó sẽ nặng làra chỉu cổ con xuống.
M.- (lại nhìn cậu). Cậu chỉ hay trêu em. Cậu đừng làm em bực minh lại rông thôi.
C.- Thi mợ chớ nên bực mình, rông cả năm thì rầy rả.
M.- Nhưng mà cậu đừng trêu em nữa nhé.
C. - Nảo tôi có trêu mợ, đấy là tôi kiêng.
M.- Vâng, cậu kiêng cho em là phải. Bây giờ thi lễ vật em đã sửa xong, cậu vào khấn các cụ đi rồi lễ cụ để em và Thu lễ sau.
C.- Ây tôi kiêng/ M.- (Ngạc nhiên) Cậu kiêng cái gì ?
C.- Đầu năm tôi kiêng khấn, vi ngộ nó rông phải khấn quanh năm thi chết.
M. - (Bực mình lắm, nhưng còn cố gượng) Cậu chỉ trêu em thôi. Ai lại kiêng thế bao giờ. Mà cả tiếng chết cậu cũng lại quên.
C. - Áy tôi đăng trí nên nói tiếng chết, nhưng còn kiêng thì cái gi chẳng kiêng. Kiêng khấn, kiêng ăn bánh trưng kiêng đi lễ Tết, kiêng xuất hành, kiêng đốt pháo, kiêng cả ăn mứt nữa, nhưng đánh tồ tôm và bút thuốc lá thi nhất định không kiêng.
Trang sách 68M.- (oà khóc). Cậu chỉ trêu em mãi. Ai lại đầu năm mà cậu không kiêng.
C. - (Cười) Có mợ không kiêng thi có. Tôi vẫn kiêng. Ai lại đầu năm mợ lại khóc. Rồi mợ khóc xuất năm thì tôi đến phải xin đổi đi Kuang tchéou Wăn mất.
M.- (Vẫn khóc) Kiêng mà cậu lại thế ! Tức chết người...
C.- (vẫn cười) Kia kiêng.
Trong lúc mợ khóc, cậu cười và con Thu ngo ngác nhìn hết bố lại đến mẹ thì.
HẠ MÀN TOAN-ÁNH