Những hình phạt của giặc Mông CổPhần 6 · trang 38–51

Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.

Trang sách 38Những hình phạt của giặc Mông Cổ ÁNG hôm sau Ngột- biết, nếu có đứa nào giám hỗn sược với chư vị tráng Lưong - Sảo - Vì sai sỹ ấy là tự tôi.»

đem giải họn Hoàng-Nhật và năm người tráng đinh Hoàng - Nhật đáp : tới. Hoáng - Nhật cùng " Thưa tưởng quân, đó là bọt trán? đinh tưởng thường tinh nếu kẻ chiến rằng Sảo-Vì sẽ gầm thét thăng cư sử tàn bạo với ra uy ghê gớm lắm, người chiến bại. Chúng mhưng trải lại, Sảo-Vĩ lại tôi là lũ từ binh. Dù có bị tư thân hành từ trên ghế bạc đãi cũng là sự thường. câm đền bước xuông cởi chúng tôi không kêu ca và trói cho cả bọn sảu người, cũng không oán hận gì và chi sáu chiêc ghề cà.» má ri ngôi. Thái độ của Tướng Nguyên lại nói : trớng Nguyên làm cho « Thôi chuyên hôm qua Hoàng-Nhật và bọn trắng đã xong rồi, hôm nay đich phải ngạc nhiên. chúng tôi mời chư vị trảng sỹ đến đây có câu Tưởng Nguyên sai quân truyện muốn thưa cùng pha nước mời bọn Hoàng các vị tráng sỹ.»

Nhật sơi. Xong bẳn nói : • Xin lỏi chư vị trảng-sỹ Hoàng-Nhật hỏ xem ý vì hôm qua tôi sơ ý nên của Sảo-Vĩ muốn gì. Sảo Vi nói :« Tôi đây là em quân linh chúng không

Trang sách 39Thanh gươm Việt Bắc ruột nguyên soái Ngội- tráng sĩ. Vậy ý kiến các Lương - Hợp - Toai. Hiện vị tráng sĩ thế nào »? nav Ngột-Lương nguyên Năm người tráng đinh soái đem mười vạn quân nhin Hoàng-Nhật Hoàng- từ nước Đại-Lý sang đây.

Nhật khoan thai đáp lại lời Đại quân đã liệu tới Sơn- Sảo Vỳ: " Chúng tôi xin Tây, sắp cùng Việt-quân cảm tạ tấm thịnh tình của giao chiến. Tướng Nguyên tướng quân đôi với chúng chúng tôi rất quý những tôi, nhưng tướng quân hỏi người anh hùng và can chúng tôi như thê, tức là đảm. Thây các vị tráng tướng quân chữa hiều rõ người Việt-Nam chúng tôi. sỹ đây anh dũng chúng tôi rất mến. Chúng tôi Người Việt chúng tôi chi biết thờ vua Việt chứ muôn mời các tráng sỹ không bao giờ chịu cúi vê giúp việc quân cho luồn người ngoài dù được chúng tôi. Nèu các vịtráng quan cao chức trọng . Nay sỹ thẻ lời yêu câu của chúng tôi đã bị tưởng quân chúng tôi, thì những truyện về trước chúng tôi bắt đây, chúng tôi chỉ xin sẵn lòng quên và tha thứ tướng quân cho chúng tôi giữ trọn chữ trung. cho dân thôn đã giảm giết Quân Mông-Cổ còn ở trên lính của chúng tôi. nơn đât Việt-Nam thì chúng nữa chúng tôi sẽ trừng tôi với tướng quân bao trị những tên quân nào giám đên quý thôn quấy giờ cũng chi là cừa nhiễu. Vả chúng tôi sẽ tâu địch. > Thà h-Cát Tư-Hãn N:ệt-Lưarg-Sáo-Vỹ nói cùng đại để phong tước cho các & Các tráng sỹ nêu nghĩ

Trang sách 40Thanh gươm Bắc Việt cho kỹ. Thể nảy là tôi Nam trăm nghin người cổ bụng yêu các tráng sỹ như một,ai cũng oản quân- lắm. Nếu các tráng sỹ Mông-Cổ đên xương tuỷ thì không có lẽ nào không nghe lời tôi sẽ có hai điều hại. Một là các bọn Hoàng - Nhật lại đi. tráng sỹ sẽ thiệt thân và hàng Sảo - Vỳ để mang chúng tôi sẽ dùng những tiếng sâu với muôn dân, cực hình đối với các tráng đề ô nhục tới tổ tiên. sỹ, hai là dân thôn sẽ bị Nghe bọn Hoàng - Nhật tàn sát. Tôi sẽ ra lệnh nói, Sảo - Vỹ trong bụng cho quân linh làm cỏ qúy tầmphục lòng trung dũng thôn D. của họ, như bề ngoài hăn biển ngay sắc mặt, quán Hoàng-Nhật và năm quản lính đem trói cả tráng đinh đều khăng sáu người và sảu chiêc khăng một mực không cột. Bọn quân Mông - Cỗ chịu quy hàng, dù Sáo Vỹ hùng bỗ sông vào trói ghì đem lợi ra đử hay lây uy ra cả sầu vị vỏ sĩ Việt - Nam mà dọa. Hoàng-Nhật cho lại. Sảo - Vỹ bảo bọa Thôi Sảo Vỹ biết rằng dù bây được ! Chủng mày không giờ quần lính của Sảo-Vỹ có tới thôn đô phả hai muôn tứ tế, tao cho chúng mày biết em Ngột-Lương thì dân chúng cũng đã di nguyên soái là ai.»

Ái nơi khắc rồi, và toàn Thấy Sảo - Vỳ dở mặt đân trong thốn đã bằng Hoàng - Nhật cũng nói :

Tòng hi - sinh của cải, cho « Tao cần gì biết mày là. nêm sự đôt phả thôn đó đôi với dân chúng chỉ là ai. Tao chỉ biết mày là muột sự thường. Dân Việt- một tên giặc cướp nước

Trang sách 41Thanh gươm Bắc Việt không hiều chủng làm gi Bọn giặc chúng mày dù là mỉnh một đại tưởng hay một tên quân thì cũng chỉ là Sảo-Vỹ bảo Hoàng-Nhật: quần giặc không hơn «Cỏ lẽ người Việt-Nam các không kẻm.» ngươi không hiều cây Nghe Hoảng - Nhật nói « đuốc sông» như thê nào.

Sảo - Vỹ cười ha bả bảo : Hôm nay ta cho các ngươi < Nhà ngươi anh hùng hiều.> đấy đề ta thử xem cải Nói rồi Sảo-Vỹ sai mang gan anh hùng của nhà hai người tráng đinh ra ngươi to thể nào». tầm dầu vào quần áo và Nói đoạn, một mặt Sảo sai châm lứa đôi. Trước Vỳ phải quân lính tới những cử chỉ độc ác ây thôn của Hoảng - Nhật với bọn Hoàng-Nhật nghiễn cái lệnh là gặp ai gết cho răng chịu. Ngọn lửa châm kỳ hết dù là ông già, bà vào quần áo bai người. lão, hay đản bà trẻ con tráng đinh cháy bùng làn. và phải đôt phả thôn đỏ Hai người tráng đinh rầy cho tan nát, một mặt Sảo rụa và luôn môm chởi Vỹ gọi năm viên phó quân Mông~Cổ dã man. lướng tởi đề cùng mình Sảo-Vỳ và bọn tỳ tướng xử bọn tráng-sỹ Việt-Nam " chỉ nhìn hai tên tráng Quân lính được lệnh đnh rãy chết cười với mang mãy con dao và nhau. Ngọn lửa bùng bùng mấy chiếc đĩa to đển đặt cháy. Mùi thịt cháy khét trước mặt Sảo-Vỹ. Chúng lẹt. Sau một hồi rẫy rụa lại bê cả mấy vò rượu bai người tráng đinh Việt đới. Bọn Hoàng - Nhật Nam đã chét dưới ngọn

Trang sách 42Thanh gươm Bắc Việt lửa. Ngọn lửa vẫn cháy. caáy bết. Thân thể bai Thây hai người tráng người bị thui đen Mặc đinh đã chế!, Sảo-Tý bảo mũi nứt nở trông thật Hoàng-Nhat và bai người thảm hại. Bày giờ Sảo- tráng đinh kia còn lại: «Đấy Vỹ mới sai quầu lính gạt đuôc sông súa người Mông hết những tào do quân Cỗ chú ng tôi đấy. Nếu các áo còn dínla vào bụng hai trăng-sỹ m iốn số phận tốt n ười rồi bắn từ ghế bước đẹp hơn, thì tráng-sỹ nên xuống, thẳng tới chỗ hai thuận quy hàng chúng tôi người đã chết, câm con sẽ được phú quý xung dao nhọn rạch bụng hai xirớng.• người ra lôi lấyhai buồng gan để lên đia và sai quân Hoà g-Nhật và bang rởi sỹ lây đồ gia vị đên để tráng đinh còn lại, đồng cùng năm tên lỳ tượng thanh đáp rằng: * Chúng ta bị bắt chỉ uống rượu với hai bộ gaa đó.

đành chịu chết, còn các Sáo-Vỹ tiải nghia cho ngươi muốn hành hạ bọn ta thế nào, đó là quyền bọa Hoàng-Nhật nghe : của kẻ chiến thắng các « Gan ăn như thê này bồ tới lắm. Nó vùa chín người.»

Sảo-Vỳ nói:« Các ngươi không tanh a. giỏi lắm. Các ngươi sẽ Lũ họ ăn món gam người như một món sơa biết những hình cụ của bào hải vị sì. Trước sự Thành-Cát-Tư-Hãn đại đà dã maa tàn bạo đó, đã đặt ra như thể vào.

Hoàng-Nhật mắt không Đầu tầm vào quân áo của giím nàia. Và cuàng đự hai người tráng đinh đã

Trang sách 43Thanh gươm Bắc Việt nghĩ có lẽ lử khi quân trói hai người trặng đỉnh Mông-Cổ xâm chiếm đât khác vào hai chiếc cột.

Hai người tráng đinh vày Tống đi đánh các nước bị chúng lột trân ra. lân bang, đã b ết bao nhiêu Hoàng-Nhật không hiều người bị chúng ăn gan chúng định làm gì bai nàư hai vị tráng sỹ Việt Nam kia. Hai chiến sỹ ấy người võ sỹ của minh đã hy sinh cho tồ-quốc, đã thì bọn quân Mông-Cồ đã «bết một cách tôi-tăm, vô cùng nhau bê tỏi hai danh. Còn biết bao nuiêu vạc đày nước. Chúng người khác đã chết về tay đặt bếp đun sôi hai vạc giặc một cách thầm kín nước. Hoàng-Nhật đoán như vậy. Thế mới biết chắc là chúng sẽ cho hai những chiên sỹ quốc-gia người tráng đinh vào chi biết có nước nhà, còa hai chiếc vạc đó tốt sống chết có chi đáng kế. chúng luộc sống chăng?

Sáo-Vỹ vừa uống rượu Nhưng không phải. Chúng với móa gan người vừa đun nước cho sôi, rối bảo bọn Hoàng-Nhật: chúng múc lừng gầu * Vừa rồi ta cho các ngươi nước nóng sôi rội vào xem hai cây đuốc sống hai người tráng đinh từ bày giờ ta biện các người đầu đến chân. Bị bằng một lối gết người đặc hai người tráng đinh gâm bật của chúng tao. Ấy là thét và chứi :* Bọn quân lối luộc sống. Các người cướp nước dã mao. muốn sẽ thưởng thức cái lối giết chúng tao thì bay cứ giết người kỳ lạ rày». bay việc giết, hả tất gì Sảo-Vý lại sai quân lính phải hành hạ chúng : taa

Trang sách 44Thanh gươm Bắc Việt như thê rày.»

Rồi trong lúc uống rượu, Sáo-Vĩ cao hứng Bọn Mông-Cồ chỉ cùng sai quân Nguyên mang nhau cười khi thấy hai ngư ri trảng định thứ năm nguời tráng đinh rẫy rụa vả gầm thét. Mãy lên quân lột hết quần áo quảng vào cử thắn nhiên múc nước vạc nước dang sôi. Người sôi rội lên đầu hai người tráng đinh đỏ bị bọt nườc sội làm che lấp đi, không kia. Hai người bị bỏng kịp kêu một tiếng. Nước phồng da, rát thịt trông sôi trảo ra khỏi miệng sợ và đáng rất dáng vạc. Chủng luộc người thương. Hai người rẫy tráng đinh trong một lát • rụa chán rồi vì không chúng sai quân sỹ vớt ra. chịu được sức nóng cùng Người kia bị luộc chín lịm đi chết dân. Thật là như một con lợn. Chúng một cách chết đau đớn. lại moi lây buồng gan đề Khi hai . người trắng cùng nhau nhắm rượn.

đinh đã chết rồi, Sảo-Vĩ Giết xong năm người lại mô bụng lây gan uống tráng đinh rồi, chủng tượu như hai người bất bàm hỏi Hoàng-Nhật. trước. Rượu vào mặt Hoàng-Nhật nghiễn răng chúng đỏ bồng, trông lại trợn mắi nguyên rủa câng giử tợn. Những cái giặc dã man, lào ác sẽ bị cười chúng nghe ghê hoàng thiên trừng trị và rợn. Bọn chủ tướng chúng sắm muộn sẽ bị quận dân còn thê chẵng trách bọn Việt-Nam đánh đuỗi về quân lính giặc Nguyên Tàu. chí chuyên đi các thôn bắt trẻ con về ăn thịt.

Bọn giặc chỉ cười ha hả.

Trang sách 45Thanh gươm Bắc Việt Sau khi cùng nhau sơi chữa giúp được nước bao hệt năm buông gan nguời. nhiêu đã bị giặc bắt, việc Ngột-Lương-Sảo-Vỳ bảo sống chết chỉ cỏn chờ đợi Hoàng-Nhật : « Còn tráng trong giờ phút. Chang sỹ anh hùng hơn cả, ta lầm rầm khấn cha: « Lạy phải dành phần cho tráng vong hồn cha, nếu cha sỹ một lối chêt đặc biệt anh linh xin chứng giám hơn năm người kia. Bây lòng con. Con đã trả được giờ anh em ta no rồi, thù cha một phần, ngày giết tráng sỹ ngay không nay con bị giặc bắt, con dùng được sẽ phí, anh em tành (am chịu chết, mặc ta hãy để dành tráng sỹ phững lời đường mật dụ đèn buổi tôi. Từ giờ đến dỗ của giặc, Xin cha phù tối tráng sỹ nên nghĩ cho hộ cho em Hoàng-Côn chín và thuận lời ta sẽ được bình yên và có can được mọi sự xung xướng đảm để nối trí cha, là nẽu trải lời ta sẽ bị cực không đội trời chung trên hinh và ta sẽ mỗ bụng đất Việt-Nam cùng quân như năm tên Mông-Cồ. » moi gan kia.»

Vào tỏi nhà giam, Mặc cho Sảo-Vỹ nói, lại nghi Hoàng - Nhật Hoàng-Nhật không đáp thương bọn tráng đinh lại, yên lặng củi đầu theo đã cùng minh liều chết. lũ giặc giảt về buồng giam.

Đấy thật là những chiến Vừa đi Hoàng-Nhật vừa sỹ vô danh của đất nước. nghĩ tiếc cái thân mình

Trang sách 46Một vị cứu tinh OÀNG - Nhật đang thiếu nữ Mông-Cô tóc tệt râu rĩ ngồi ở buồng đuôi sam bước vào. Troug giam, chân tay bị bon gian nhà giam lờ mở gặc gông củm thật chặt. bóng sáng, Hoàng-Nhật Cảng buôn rầu không nhận thấy nàng trạc độ phải vì sơ chết nhưng mười lám tuổi. Trông chàng lo cho Hoàng-Côn, nàng có cải nhan sắc không hiệu văng chảng, thật là kiều diễm. Dáng có biêt đường thu xếp điệu của nàng nhẹ nbằng mọi công việc đề bảo vệ cân đôi. Cử chi của nắng cho dân thồn và chống với uyên - chuyển ung dung. g ân giặc hay không.

Hoàng - Nhật để ý xem Chàng lại nghĩ đên những nàng định làm gì mình. lời di chúc của cha lúc Nàng khoan thai buớc lâm chung. Ngày nay tới gầo Hoàg-Nhật và chàng ngồi trong phòng đưa tay cỏi trói cho giam chờ chết, không biết chàng. Hai tay đã được cò: một minh Hoàng-Côn tự do rồi, Hoàng-Nhật có theo đuồi được những vận dụng sc lực bẻ gẫy lời cuối cùng của cha chiế: gông lim giặc đeo ở không ? cổ chàng. Xong chàng Vừa lúc ấy cánh cửa đứng giậy vuôn vai và buồng giam hé mở. Một nhin giai nhân ra ý hôi

Trang sách 47Thanh gươm Bắc Việt Đên mẻ sau trại quân dò xem nàng muốn gì.

Hoàng-Nhật cho là Ngột- nàng chỉ cho Hoàng-Nhật một con ngựa bồng đã đề Lươn: -Sả o-Vi vì muốn sản ở dày và lạ lùng biết dụ mình nên dùng mỹ bảo. bao nhiêu, nàng nhân kế.

Hoàng-Nhật bằng tiếng Mỹ-nhân sau khi thấy Việt-Nam : « Tráng-sỹ mau Hoàng-Nhật châo tay đả lên ngựa ra đi kẻo quân hoàn toàn tự do kông giặc chủng biết lại khó còn bị gông cùm trói khăn ra. Và canh ba đêm buộc gì nữa, nàng vất cho nay, tráng sỹ nêu đem Hoàng Nhật bộ quần áo thôn quân của tráng-sỹ Mông-Cồ bảo mặc vào. lại đây mà cướp trại.

Khi nã Hoàng - Nhật Hoảng-Nhật toan hỏi nửa mặc xong bộ quần áo thì mỹ-nhân rà biệu gạ mỹ-nhân ra hiệu cho đi, và lửng thững quay Hoàng - Nhật đi theo vào trong trại. Hoàng- mình, Hoàng-Noật lắng Nhật đành lòng nhầy lên lặng theo nằng. Nàng phóng nước đại về thôn đưa chảng quanh co, đi minh, vừa đi lòng người ra mé sau trại. Mây lần tráng sỹ vừa bận rộn vì gập quân canh hỏi, nàng nhan sắc của người đẹp đều líu lô nói những gì đã cứu mỉnh ra khỏi cõi Hoàng Ngật không hiểu chết. Năng là người Việt- nhưng sau khi nả:g đáp Nam hay là người Mô ng- lại, bao giờ bọn lính canh Cô. Cớ sao nàng lại chịu cũng kính cần để năng đi by sinh vào trại giặ: để khỏi. cứu Hoàng, vả lạ lùng là

Trang sách 48Thanh gươm Bắc Việt làm sao nàng biết được với những gáng điệu ung dung, với cái nhan sắc Hoàng bị giam ở đấy mà kiều diễm ây, nàng có thể đến cứu. Năng là người vi ngang với Trịch-Đan Việt ư? Sao y paục và . và Tây Thi nước Việt. nôn ngữ năng khi đối Nếu nàng là người Việt- đáp với bọn quân Mông-Cổ Nam thì nàng lại hơa Tây- đã tỏ ra nàng là một Thi thời trước ở chỗ nàng người Mông-Cổ trăm phần biến báo làm sao mà đường trăm. Nàng là người Mông hoàng vào được trại giặc Có u ? Sao nàng sử dụng Lại cứu được Hoàng-Nhật Việt - ngũ khi nói với thoát khỏi chỗ chết.

Hoàng - Nhật lại chẳng khác một thiếu nữ Việt- Vậy nàng là ai?

Nam và nhất là tại sao nằng khi Trira hôm ây, sau lại hẹn chẳng đến canh Sảo-Vỹ đã giết chêt năm ba thì mang thôn quân người tráng đinh Việt-Nam lại đề cướp trại. moi gan uống rượa và đã sai dẫn Hoàng-Nuật xuông Vó ngựa vẫn rong ruồi nhà gian đang ngôi ở soá i đường thi quầt cana vào trên đường về và lòng báo là Ngọc-Lương Hợp người tráng sĩ vẫn bận rộn Thai ở Sơa-Tây sai người vì cô thiêu-nữ có nhaa lên cần gặp Sảo-Vỳ có sắc. Người đâu mà đẹp việc cơ mật cần kíp. Sáo- đền như thế được. Thật Vý truyên vào thi đây là là má thắm, môi soa, mi một thiếu-nữ Mông-Cổ có thanh, mục tú. Với những cử chỉ khoan thai với nhan sắc. Thiếu-nữ sau khi vái chào liền bắm với những lời nói dịu dàng

Trang sách 49Thanh gươm Bắc Việt Sảo-Vỹ:« Đại quân của tỷ tướng, còn tự mình dẫn hêt quân về Sơa-Tây Ngột - Lương Hợp - Thai nguyên-soái đã chiểm được hội kiên với Ngột-Lương Hợp-Thai. Sáo-Vỹ lại ra Sơn-Tây, quân Việt-Nam lệnh cho quân sỹ phải đã phải rút lui về Taăng- Long. Nguyên-soai trước sửa soạn đề ngay canh khí thẳng tiểi tới Thăng- hai đêm ấy khởi hành ra đi. Quân sỹ Mông-Cả Long, có cho chúng tôi mang mật lệnh lên đây cho nghe tin thắng trận đều reo mửng xung xướng. tướng quân. Tướng-quần mên để lại ở Thao Giang củng nhau tấp nập thu này một phân quân, rôi giọn quân nhu khi giới đề tiến về Sơn-Tây. tướng quân phải đến ngay Sơn-Tây với quân sỹ của Mọi mệnh lệnh đã xong tướng quân để giữ Sơn- bấy giờ Ngột-Lrơng-Sáo Tây cho Ngột-Lrơng-Hợp Tỹ mới để ý tới nhan sắc Thai nguyên - soái tiền của thiếu nữ. Sảo-Tý hỏi đánh Toăng Long. » thiêu-nữ là ai và tại sao Nghe thiếu nữ nói, lại ở trong quân, ngữ.

Ngột-Bươog-Sảo-Vỹ mừng Thiếu-nữ chỉ cười không lắm. Thế ra đại quân của nói. Thiếu-nữ chia ra Mông-Cổ đã thăng và đã một tín bài. Sảo-Vỳ câm. chiếm được Sơn-Tây, Tức lãy tín bài đọc : « Nguyên khắc Sâo-Vỹ truyền gọi binh nữ thông tin viễn.» phó tướng là Thoán-Dẫ- Sảo-Vỹ trao trả cho thiếu Thiếp Mộc-Nhi đên và ra nữ lẻn bài vả gặng hỏi lệnh ở lại giữ Thao-Gia 1g tên năng lả gì. Nă ng nhất với hai ngain quât sỹ và định không nói, cải luôn

Trang sách 50Thanh gươm Bắc Việt luôn cười và đưa mắt muốn để mong để nhớ cho nhìn Sảo-Vỹ một cách rât ai cho nên tôi không muốn cho ai hiều biế, tên tôi cả lằng lơ. Sảo-Vỹ như ngây như dại về cô thiếu nữ chỉ có Ngột-Lương-Hợp- lạ lùngây. Thiếu-nữ thấy Thai nguyên-soái là rõ lên Sảo-Vý có vẻ say đắm cái tôi, vì nguyên-soái là chủ nhan sắc của minh, bàog tướng, lẽ tât nhiên phải cảng lêm nhiều điệu bộ, biêt những điêu cần biết khiên cho Sảo-Vỹ càng , Nếu tưởng-quân có bụng như mê mẫa tâm thần quý mến tôi thì trởng vì nhan sắc kiêu diểm quân cho tôi đi thăm khắp của nàng. dinh trại của tướng quân đề tôi được khâm phục cải Sảo-Vỹ truyền quân đọn tài tổ chức binh trại của rượu đẻ thất nàng. Năng vui tướng quân.» vẻ nhận lời uông rượu với Ngột-Lương Sảo - Vỳ • Sảo-Vỹ. Có một điều là dù cười ha hả bảo thiêu-nữ:

Sảo-Vỹ gặng bỏi đến thế * Tưởng cô Nương muòn không nào năng cũng điều gì, chứ cô Nương chịu nói tên. Nàng chi bảo muốn đi thăm đinh trại Sảo Vỹ:« Hà tất gì tướng của bản tướng thì dễ quân cần phải biết tên tôi. dảng lắm.»

Tưởng quân chỉ nên hiểu tôi là một nữ nhân viên N.ay sau khi triệt trong quân-đội của Thành- mâm rượu đi rồi, Sảo-Vý đưa thiêu-nữ đi xem khắp Cát Tư-Hãn đại-iế. Tướng quản muốn biết tên tôi đề dinh trai và đến đâu cũng làm gi. Nhiệm vụ của tôi cắt nghĩa cho nằng rõ rảng nay đây, mai đó tôi không rành mạch đên đây. Koê.

Trang sách 51Số 4 Thanh gươm Bắc Việt tỏi phòng giam Hoing- tò mò nhia noắm mọi nơi Nhậ, Sảo-Vỹ cũng thuật rõ rất kỹ lưỡng vả khi đi tới cuộc chiến đầu gira hai gian phòng giam Hoàng- mươi dũng sĩ Việt-Nam Nhật thi cô tự tiện vảo với tám nghin quân Mông- thả Hoàng-Nhật ra. Không Cô, và lòng trung kiên hiều cô đã lấy lự lúc can đảm của bọn dùng nào được bộ quần áo ết sĩ Việt-Nam bi bắt đã thản Mông-Có kiểu đàn ông nhiên trước cải chết. cho Hoàng-Nhật, giao Thiêu nữ gật gù khen khiến Hoàng-Nhật đã đi bọn chiến sỹ Việt-Nam. qua trước mắt bao nhiêm Sau cuộc đi thăm toàn lên giặc mà không bị dinh trại với thiểu ni về, chủng nghi ngờ, và mỗi Ngột-Lương--Sảo-Vì vi tử khi gặp tên giặc nào hỏi sảng uống nhiều rượu han thì cô thiêu pữ kia quả nên một và đi nghỉ.

đã líu lô trả lời. Thiêu nữ Trong lúc ẩy, cô thiểu nữ lại đã sửa soạn tự bao giỏ sinh đẹp một mình lại đi con ngựa cho Hoàog khắp dinh trại lâo thứ Nhật cuỡi và hẹn canh ba bai. bầm này cô để ý tới cướp trại giặc Nguyên.