Câu chuyện của sư cụ Thiều - ChânPhần 9 · trang 71–78

Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.

Trang sách 71Câu chuyện của sư cụ Thiều - Chân OÀNG-Nhật ra đi, cứu? Người đâu mà nhaa vó câu dong ruổi sắc chim sa cả lặn đền trên đường thiên lý đề thế khiến cho lòng người đi tim quán Đợ-Guờ là tráng sỹ cũng đâm bận rộn bởi giai nhân. Phải nơi ước hẹn của người thiếu nử kỳ lạ gặp gỡ chăng là hữu du ên thiên srong trại Nguyên. lý năng tương ngô! Có lẽ số kiếp đã định trước Ra đi lòng người tráng cho chàng cuộc gắp gỡ sỹ nhẹ thênh thang với với cô thiếu nữ lạ lùng biết bao nhiều là hy vọng giết giặc đề làm rạng rỡ ây, cho nên rồn rập trong tiếng tăm họ Hoàng. Tuy mấu hôm nào gềt giặc bận nghĩ về giết giặc Nguyên, nào bị giặc bắt nhưng lòng chằng cũng đề đến sau cùng được hơi băa khoăi về người giai nhân dến giải thoát. thiếu nữ y phục Môn?- Hoàng-Nhật sẽ mãi mãi I CÚa Có đã cứu chảng và đã ghi nhớ lâm ơn sâu người thiếu nữ đã cứu giúp chàng trong trận mình, và chàng thầna tớc cướp trạ giặc ban đền. ao là có ngày ka chàng Người đó lá ai ? Tại làm sẽ luôn luõn được gần ngrời đó lại biết chàng mắc nạn mà đền gụi với trang aử tra anh

Trang sách 72Thanh gươm Bắc Việt cho đồng-bào bị cái thẩm kiệt ấy. cảnh ây. Chàng nghiễn Vo câu đều bước trên răng mim lợi, đưa lay sờ dậm trường Đi thẩm lên đốc kiếm như muôn thoái Hoàng-Nhật đã đển giết ngay hết quân thù. bên Trag - Hà. Người mệt, ngựa mỏi, Hoàng- Chàng đứng tân ngân Nhật muốn lm nơi tạn n'in quanh. Không một nghỉ đề lấy thêm sức ra bóng nưười qua lại. Không di nữa. một luồng khói đề tỏ ra cổ Vết chảo ngựa giặc đã dân cư quanh đấy. Chàng. qua bể : Trang-Hà. Chúng thở giài trước cảnh hoang dã điêu tàn.

đã giây sẻo lên dân cư, nên một nơi xưa nay vẫn cỏ Chàng ngân ngại không đông người ở mà bảy giờ biêt có nên đi nữa hay rông sT síc, sở sc điêu không, vi từ sáng chàng àn. Nhà cửa bị quân đã chủ ý nhìn bai bên Mông Cổ đốt, còn trơ lại đường chàng không thấp những đông thao. Vanbững một chiếc quản nào có người bị quân gặc tàn người cả. Có hàng quản sát không có ai chôn cât nhưng đấy chi là những đang bị lũ diều hầu cùng ch âc quán lá siêu vẹo bò lũ quạ chia nhau mổ rỉa. không mà riặc không thèm Thính thoảng một trận gió đốt. Vừa lúc ấy văng vẫng đưa qua, mùi uế khí sông tự xa xa có tiếng hò: lên sực mùi. khiển cho " Hỡi người cưỡi ngựa Hoàng-Nhật chỉ muôn nôn Việt-Nam ! » 0ẹ. Chăng tráng-sỹ Việt- Nam mùi lòng thương sót Hoàng-Nhật nhia quanh.

Trang sách 73Thanh gươm Bắc Việt không thấy bỏng người vẫn tưởng ông không nghe tiếng.> đầu. Giàng ngơ ngác trước tiêng hò ây. Tiêng Hoàng-Nhật hỏi chú ây lại nhắc lại lân thứ tiểu gọi minh có việc gì; hai : " Hời người cuổi chủ liểu đáp : " Tôi vâng ngựa Việt-Nam!» lời sr phụ tôi là Thiêu Chân hỏa thượng, tu ở Chảng lắng nghe thì chùa Kiêm-xá, đứng đây tiếng gọ xa xa tự phía bên trai vọng tởi. Chàng đề mách những khách đi mìn về phíá đó : Một qua đường là khôug nên sánh đông ruộng bát đi đường chính vì đường ngát, không có bóng này hay có giặ: khách. người. Chàng chưa quyết Hễ chúng bắt gập ai là định không biết nên làm chúng giết. Trông thây thế nào, thì tiếng gọi ông, tôi trởng là giặc đó lại nhắc lại lần thứ khách, sau tôi thấy ông có ba. Chàng liên phi ngưa vẻ rần n ần tôi mới đoản xuông mé ruộng. Bòn phíá là người Vệt Nam, đánh ruộng văng ngắt, không bạo gọi ông. » mội người làm đông.

Hoàng Nhật bảo chú Vó ngựa đang phi bổng tiều : Sư phụ chủ thế thì Hoàng-Nhật ghi cương lại. phúc đức quả !Nhưng tô Trin một con đường nỏ, là ngươi koông biết sợ đi vào troug một làng xa, giặc khách, và chú chàng thây một chủ tiêu thông thanh gươm này đã đẫm biết bao l2 máu giặ: dang như đợi chờ chàng.

Thây chàng chủ tiểu nói: khách. » Vừa nói Hoàng- vừa rút thanh * Tôi gọi ộng mệt cả hơi, Nhật

Trang sách 74Thanh gươm Bắc Việt gươm trong vỏ ra chìa cho họ thây ông cưỡi ngựa. chú tiêu xem. Chú tiều họ nhâm ông là giặc Mông ngắm nghia thanh gươm Cò, họ chạy cả thôi. Vậy ra vẻ kính phục. Chú tiểu thì đên cái làng kia, tức bảo Hoàng-Nhật: « Thê ra là làng Kiềm, ông nên ông là môi ráng sỹ Việt- xuống ngựa buộc ở đầu Nam. Ông nên tim đến gập làng rồi đi tim gập một sữ phụ tôi, vì sư paụ tôi ngrời nào đó, tôi chắc tuy tu hành mà ít lâu chắn là hỏi thăm đền sư may ngày đêm chỉ nói phụ tôi pháp danh là đến truyện giết .giặc. Thiều-Chân hòa-thượng Sư phụ tôi mà được • thì có lê họ sẽ đưa ông gập ông chắc là phái đến tận chủa.» vui thích lắm. Ít lâu nay Vừa nó chú tiều, vừa sư phụ tôi vẫn họp dân pấy tay chí vào một làng Kiềm-Xá đề khuyến làng xa xa càch đây độ khích việc bọp đoàn một thôi đường. chống với quân Nguyên Hoàng - Noật chào chú Muốn giết giặc, ông nên tiêu, phi ngựa ra doi. Vừa đến tim gập sư phụ tôi ngôi trên mình nựa Hoàng gay đi. »

Nhật vừa ngìĩ: « Thiêu- Hoàng nhật hỏi thăm Chân hòa thuộng thật là đường đến chùa kiêm; một người nghĩ đến đồng chú tiều mách : « Ông cứ bảo. Đã sri chú tiều chực theo đường đât con ở quãng đường Trung- mày đến làng họ sẽ chi Hà ây, mách lối cho khách qua đường, ở nhả đường cho ông. Nhưng tôi chi ngại là dân làng hòa thượng lại bợp đều

Trang sách 75Thanh gươm Bắc Việt chúng để tổ chíc sựẽ truyện Hoàng-Nhật: «Chắc nhỗng với quần gặc» ông muốn tim sư cụ đề nói về việc đánh giặc Nguyên. *H àng-Nhật cân phải liên K iệp quá, hôm nọ quân Vạc với những người như vậy tể họp lập lây dân Nguyên qua bển Trung-Hà nhúng khấp nơi thành cún giềt hại rật nhiều những toán quân có sức người. Chúng làm cho mọ người sơ quá. Sư cự chống đưc với Nuên noay tôi hôm ấy họp dân quân làng bin cách git giặc và Tiãn thoát chăng mây cho mời huynh-thứ các chốc, ngữa đi phi tới là g lảng lân cậu đến đề lo Kiềm. Theo lời chú tiểu chi việc giúp đỡ lần nhau. dẫn, Hoàng- Nhật xuống Chúng cháu, trẻ con cũng ngra, buộ: ngựa vào một có công việc.• gốc cây, và chờ đợi một Hoàng-Nhật nghe em người làng để họ dẫn tới bể nói hiểu sư cụ là người chùa Kiềm. có tâm ghê gửm với nước Chờ đợi trong giây lá: nhà. Thì ra trong cơm Hoàng-Nhật thấy một em nhỏ, tuổi chứng mười ba quôc-nan, dân trong nướn ai cũng nghĩ như ai, dù mười bốn, trông sáng sủa người đó đã quy y đạo thông minh. Hoàng-Nhật Phật như Sữ cị Thiếu nhờ em đó đưa tởi chủa Châu.

Kiêm để vào gập sư cụ Ngựa phi đã tới chùa Thều-Chân. Hàng Nhật Kiền Hoảng-Nhật xuông bể en bé lên mình nựa môi cùng đi tới chùa Kêm. ngưa, bộc ngựa ở cồng Vừa đi em bé vừa hỏi chủa. Em bé nhỏ toan

Trang sách 76Thanh gươm Bắc Việt chạy vào trình vởi sư cụ cửa thành phía Tây, chiếm. thì Hoàng-Nhật gạt đi. được nước Trần. Bấy Chàng rón rén bước vào giờ người Sở lại bắt voa tôi nước Trân Sửa sang trong lam quan. Ở chùa lúc ấy đang có cuộc hội lại cửa thành tó. Một hôm họp. Hoàng - Nhật thây đức Khồ g-Tủ đi qua đấy xe cũng không xuống đông người lắm Phần đông không củi dầu vào miếng là thanh niên. Họ đang gỗ trước xe. Lê phép chăm chi nghe su cu ngày xưa bắt buộc bgười nói truyện gi. H àng một châ đi xe, qua Nhật lắng lặng đi lẫn vào có ba người thì phải đảm đông để nghe sư - CỤ xuông xe, qua một chỗ có nôi. Mãy trăm người đa g hai người thì phải củi đầu đứng ở cả sân chùa. Sư vào miến : gỗ trước xe. cụ đứng trên một ch ếc bục Sư cụ đang nói dở dang Thầy Tử-Cống bây giờ theo hầu đức Khồng-Từ Đây là lời si cụ : thấy vậy liên hỏi răng: • ... Tôi đã nôi rõ với • Sao nhà thây không bà con nhiệm vụ của mỗi xuông xe mà cũng không : nước người dân trong củi đầu vào miệng gỗ trước đổi với nạn goại xâm xe, khi qua một đám gôm Bây giờ tôi xin kẻ cho các cả quan dân nước Trân?» người nghe một câu truyện Đức Không - Từ đáp : cổ. Truyện tôi đọc trong " Không phải là ta không sách bôi còi nhỏ, khi biệt giữ lê đâu. Nhưng chưa xuất gia đầu Phật. nước Trần mât mả người Ngày xưa khi nước Sở Trần không biết là bât đảnh nước Trần phá vỡ

Trang sách 77Thanh gươm Bắc Việt trí. Biết mà không lo liệu đến minh, đến gia-đình là bàt trung. Lo liệu mà là những người bất trị, không liều chết là bất bất trung, bất dũng, là dũng. Nay quan dân nước bạng người vô sỉ, đáng chết chứ không cáng tuy đông thậy Trần điền sông. ay nhưng ba không được một thì bảo Mô phật ! Đạo Phật từ ta kính trọng làm sao?» bi giậy người dức hi xả, nhưng giờ puút tày đây Đấy bà coa xem Đức- lô, tự quên mình là đô Khỏng-Tử là một người đệ của luật gia mà chỉ trọng lễ phép xua nay mà biêt mình là một người đối với dân nước Trân dân Việt-Nam, cua nước vì không biết cánh nước Việt-Naa. Giặc ví như mât nhà tan là nhục-nhã nước sông, rước ví như ngài cũng không cần giữ con đê, gia-dinu ví như lễ. Sự tinh cờ lịch-sử đã đồug ruộng, n ưừi vi như khiến vua ta ngày nay cây lúa. Vậy thì muốn cũng bọ Trần. Chúng ta cây lúa ta phái giữ con là người của triêu Trần.

đê cho cuắc chắn kẻo Chúng ta phải tỏ ra ir ều nước tràn vào thì đồng Trần ở Việt-Nam không ruộng bị ngập mà lúa bị phải nước Trần thời Chiên chết.

Quôc. Chúng ta phải luôn Chúng ta muốn sôrg lưôn ghi nhỏ là giặc còn chúng la phải đ nh cuổi đang ở trong nhà, chủng giặc ra khỏi rước nhà, ta cần phải đuổi giặc ra. chúng ta phải quên mình khỏi biên-giới Việt-Nam. vì nước, nghĩa là chúng Những ai lúc này mà nghĩ

Trang sách 78Thanh gươm Bắc Việt ta phải trọa con đường Thiều-Chân, trong lòng chết mã sống. Chúng ta rất lãy làm kính phục vị sư già ấy. Một người đã không đánh giặc, giặc hiến mình cho đạo Phật cũng sẽ giêt chúng ta. mà lú: ấy còn biết nghĩ Ta ươn hên giặc cũng đến Tố-quốc quên cả đức chắng tha ta nào. Vậy, ta phái anh hùng, phải kiệu Phật. Nhưng đức Paật từ dũng cho giặc sợ, giặc bi chắc cũng phái chứng cho tấm lỏng ải quốc đó. thấy ta phải chạy ấy là la sông.

Bây giờ sư cụ mới xin Giờ phút này, bà coa đã anh em tạm giải táa cui nghe lời tôi hiệu trệu mà giử lại mấy người đại diện tới đây, tôi muôa bà con đễ cùng nhau bàn cách giữ thề tôi giế: cùng giặc và giẽi giặc ra sao. giặc. »

Bọa dâu cúng vui vẻ chia lay, trong người ro Nói đến đây, sư cụ Thiều rực bầu máu nóng muốn Chân giơ tay lên. Toàn thể dân cúng có mặt ở đấy giết được ngay quảu thù. cùng đều siơ tay lên và họ Vẻ mặt những thanh niên nhao nhao nói : " Chúng trông hữa hở vì sắp được tôi thể giêt bết quân ngoại đánh giặc. Câu truyện của sir cụ Thiêu-Chân xâm Mông-Cô. ».

đá cảm hỏa được mọi Hoàng-Nhật lừ trước đứng chứng kiến cuộc người và đã thấm nhuẩn và) đến can ỷ ngrời ta. thuyết pháp của sư cụ