Giết giặc đoạt ngựaPhần 11 · trang 86–94

Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.

Trang sách 86Giết giặc đoạt ngựa THEO giọc bờ sông phải đau đở."

L Sư cụ Thiều-Chân và Nói đến truyện chúng Hoàng - Nhật viên về phía uống rượu với gan người Sơn - Tây. Vừa đi hai thì sư cụ cho là quả sức người vừa cùng nhau nói tưởng tượng của người truyện. Hoàng - Nhật lúc Việt-Nam. Ây thê mà là.

ấy mới thuật lỷ-mỉ trận một chuyện có thật. Chằng giao phòng chàng bị giặc trách người ta thường bắt, nhưag trong trận ây nói quân Mông-Cỗ đi lởi Nguyên quân rã thiệt hại đâu ở đẩy không còn tiêng bơn năm trăm người mà chỏ cắn, cỏ không còn Việt quân chỉ chết và bị mọc được. Lời nói ấy bắt có hơn một chục thực không có gì là ngoa người. Hoàng - Nhật lại vậy. kể rõ cho sr cụ nghe những thủ đoạn tăn ác Hai người đang rong của Ngột - Lương Sảo- Vỹ. ruồi trên mình ngựa bỗng Nghe hai hình phạt «Đuốc tự phía xa xa, có bỏng sống » và «Luộc sống », hai người ky mã phi ngựa sữ cụ lắc đầu nói :* Mò tới. Hoàng-Nhệt chỉ cho phật ! Quân chúng dã sữ cụ Thiều - Chân nhin man quá. Giệt người Hai người kỵ mã cải ở là, mãi tận đẳng xa. Đãy sớng còn bắt người la

Trang sách 87Bắc Việt Thanh guom quân Mông-Cồ chăng ? Hay châm chậm lại. Họ lấy roi chỉ chỏ về phía bọn Hoàng đây là quâi của Trều đìm 1 sai đi liên lạc với Nhật như ý đương cùng nhau bàn tán. các đạo quân miền Bắc?

Dù đây là quân Mông-Có Quãng đường xa ngắm uay là Vệc quần thì đây cách bốn ngựa đã ngăn cũng là sự may mắ, cho dần, và mắt họ lúc này đã hai người. nếu là quân nhìn rõ đưc nhau. Hai Mông-Cô lại có một trận người ky mã đó là hai so gươm. Cùng là một tên giặc Mông-Cô; Chảng địp để Hoàng - Nhật cho cười lên mình hai con Thiều - Ciân Sư® cụ ngựa to lớn. Bên minh bết rõ tài năng của chúng đeo mỗi đứa một minh và sư cụ Thiều thanh gươm.

Châo củng nghỉ nhơ Sr cụ Thiều-Chân nhĩn Hoàng-Nhật nghĩã là cũng Hoàng-Nhật như rò ý bếng muốn tỏ rõ cho Hoàng- Hoàng-Nhật bảo sư cụ :

Nhật biêt võ thuật của • Kia là hai tên giặc Mông mình. Nêu là Việt-quân Cô. Thật là một địp may đai âu là một dịp lốt đẹp mẫa cho hòa thượng.

để hai người bắt liên lạc Chúng ta sẽ đoạt bai con với quân đội triều-đinh. ngựa kia để hòa-thượng Bóng hai người ky mũ dùng một con thay cho con ngựa nhỏ này: • Sư đã gân hơn. Có lẽ hai cụ Thiên-Chân cũng nói : người ây cũng đã trê g thấy sư cụ Thiêu-Châc và " Phải thự : là may cho họn Hoàng-Nhật Tó n ựa của ta. Từ lúc ra đi chữa khai họ đan, đi đều bỗng hơi gươm, âu bày git cũng

Trang sách 88Thonh guam Bắc Việt là một chuyển ta thử lại ý bắn cùng muốn phù trợ lài mình.!» bọn ta nên sui khiến cho ta gộp chúng. »

Hoàng- Niật đáp; « Lời Bốn con ngựa đã gần. hòa thượng nói lý thứ qua gập nhau. Hai tên Mông-Cổ Thanh gươm của vẫn sinh cùng nhau líu lô nói những đã mây bữa nay xem gì không rõ, nhưng thấy chừng khắt máu giặc, chúng cùng nhau rút gươm hôm nay vẫn sinh phải sông lại đánh sư cụ và cho nếm máu một trong Hoàng-Nhật-Bên này, sư hai tên và vẫn sinh xin để cụ và Hoàng-Nhật cũng dành Hòa-thượng một tên đêu rút ươm ra. Hoàng nếu bòa bượng hạ nổi Nhật từ từ đưa gươm, gạt lưỡi gươm của tên giặc, Sư cụ cười nói : & Tráng rồi thuận bới gươm đâm sỹ trởng nhà sư già này ngượe trở lên. Tên giặc Tà vô dụng hay sao ? Nẽu né ngựa sang một bên, thể thì nhà sư già này đã rồi lại nhằm giữa dầu chẳng đi theo trá g sỹ để Hoàng-Nhật chém xuống.

Ràma quần chân ngọa Ra Luỡi gươm của Hoàng- đi cùng tráng sỹ kẻ bân Nhật vèo vèo như vũ như tăng này bản ý là mong bão. Tên giặc tuy võ giúp đỡ tráng sỹ đôi chúc nghệ cùng vào hạng khá, trên đường trường như nhưng cũng khỏ khăn mới dập này. Hai tên giặc Mông chống đỡ được những Cổ này chẳng qua lả chủng đường kiếm của tráng sỹ bết phúc, nên chúng bắt họ Hoàng. Chân ngựg gộp bọn ta. Hoàng-thiên đập trên mặt đất kêu lộp

Trang sách 89Thanh gươm Bắc Việt cếp. Bụi bay mù lên. Một giặc không kịp đề phòng.

Tưỡi gươm chém, một lưỡi bị Hoàng- Nhật quãng mạnh xuống, dầu trúc gươm đữ, tiếng hai vũ khí chạm vảo nhau kêu soang vào bủi cỏ Tên giặc thôt soảng. Con ngựa này tiến lên mấy tiếng rồi im cácha lêm, coa ngựa kia lui chỗi giậy. Hẳn đang lúng xuổng, hai bên hăng hải tủng như vậy đã bị Hoàng- chẳng kén gì nhau. Ai Nhật từ trên mình ngựa cũng muôn hạ ngay kẻ nhấy xuông, đưa mũi địch để tỏ tài với bọn gươx đàm trúng giữa lưng đông hành. Lrời gươm hắn. Tên giặc kêu lên một đưa lên, lại lưỡi gươm tiếng to, giấy lên đánh chém xuống, hai bên so đạch. Hoàng - Nhật ung sức, đều đem bết cả tài dung rút lưỡi guom ra, nghệ của mình ra, dùng nhin tên giặc giẫy chết. những miễng rất hiềm Tên giặc riẫy dụa lâm của nhà nghề để mong hạ nham nhỏ cả đám cỏ. Máu lẫa nhan. tươ, của nó chảy ra lênh Đang đánh nhau như láng. Đôi ba pheo nó muôn tim đường đing lên, lại vậy, bỗng Hoàng - Nhật cho con ngựa của minh sảt ngã khuyu xuông. Nó nhie.

đến cạnh con ngựa của Hoàng-Nhật bằng đồi con tên Mông-Cò, rôi chẳng mắt đầy căm bờn. Saw càng giáng chừng mắn tuết một tiêng thật mạnh đông thời chàng dua tay chảy ra nhiều, nó mệt lả.

Ôm ngang người tên giặc nằm thở hồng bộc đợi quăng xuống đất. chêt. Lúc ấy, Hoàng Nhật Trong lúc thất kỳ bât ý tên bât nhẫn vì thấy tên giặc

Trang sách 90Thanh giam Bắc Việt phái đau đớn trước khi chiếm Việt-Nam thi bàn chất liền đưa thanh gươm máu nóngtrong con người chém thêm một nhát nữa, về đã thức giâc. Thêm đâu tên giặc lia khỏi sác vào đấy tấm lò g yếu Hoàng-Nhật lấy chiếc đâu nước thúc dục, uền nhà sư già ấy đã triệu dân lâu têa giặc ngã n nhin rồi lắm bắm:" Mày tưởng chúng quanh vùng Kiê m- chúng mày anh hùng, ai Xí mà thuyết - pháp về việc chống giặc. ngở chúng mày phải chết dần mòi bởi dân Việt- Đã lâu ngày kì ông được Nam chúng lao.» dụng võ sư cụ thày trong Giết xong tên giặc rôi người ngứa ngáy. luy Hoàng -Nhật lau gươm tra đá tu - hàan, Naưug vi sr già ây vẫu muôn giết vào vỏ đứng nhin sư cụ Thiều - Chân chiến đấu quân thù. Đạo laật cấm cùng tên giặc thứ hai, tay sát nhâa, nhưng ở trong chàng vẫn sách chiếc đầu nguời vị sư già lúc ây đi lâu tên giặc thứ nhất. ! có một con người thứ tai:

Ây là một vị lão xiên Sư cụ Thiêu-Chân vốn tráng-sỹ dang ngứa mắt cũng là một tay vũ thuật vì cánh non sông gấm cao - siêu. Thủa nhỏ sư vóc của tớ-quốc bị ngoại đã từng phen chọc CỤ tộc dầy séo. trời khuấy nước, về sau Lúc từ giã chủa Kiểm chán cảnh đời mới nương minh nơi bóng Phật. Từ ra đi cùng Hoàng - Nhật ngày có tin Ngột - Lươ ig vị sư gàấy, đã không Hợp - Tuai kẻo quần từ quia maig theo thanh bảo kiếm của mình lắc nước Đai-Lý sang xâm

Trang sách 91Thanh gươm Bắc Việt mà sư vụ chịu thua tên thiên thời, thanh bảo kiêm mà tuy đã nương nhờ cửa giặc đâu. Đưng kiếm của bays Piệt, cũng kiông bao gờ sư cụ như rông phượ g múa loang loáng sr cụ để xa minh. trước mặt tên giặc, khiến A-di đà piật !

Ngày cho lên giặ: lúc mới đầu hảm nay, thanh bảo kiếm khinh thưrng vị sư giả ây lại được làm nhiệm vụ bấy giờ cũng phái lưu ý đến của một vũ khí, kèo lừ từng miêng võ của nhà sư ngày sư cụ xuất gia thanh Bao nhiêu miếng hiềm kiếm béi đí đã vô tình độc nhà sư ấy đem ta biếa thành một đô vật để dùng hết. Tê, giặc khách trang hong. Hôm nay tuy lợi trế vì con ngựa cao - hảo kiếm mới lại được hơn, nhưng cũng không đem ra cho su cụ sử sao mà thắng nôi được dụ g nhữn m võ tuyệt sư cụ Thiêu-Chân. Thật tài với tên Quin để so là một cuộc giao chiến bắt giặc khá :h! ngờ. Khi linh nhiệm vụ ra đi, lêu giặ: ấy có ngờ Trong khi Hoàng Nhật đâu giữa đường gập phải chiên đầu với tên giặc khách thứ nhật thì sữ cụ địch thủ ghê gớm nơư thê.

Thiều-Chân đã rút kiệm Vừa đánh, nó vàta la hét. Sư cụ Thiêu-Châu đâu với tên giặc thứ hai. cứ ung dung boa kiểm Co : ngựa của sư cụ cưỡi bé nhỏ hơn con ngựa của chiến đấu, bao nhiêu lài : trận tên giặc nên trong năng đem rồn cả vào lưỡi kiêm khiên cho lên s0 gươm này, sư cụ ở vào cái thê không lợi lắm. giặc chi có đỡ chú không Tuy vậy không phái vi thế đánh lại. Hai ngọn kiêm

Trang sách 92Thanh gươm Bắc Việt quay tít bọc lãy hai người vào trợ chiến chi đứng. ngắm đôi bên thi tài cao. vừ vù như gió thôi. thàp. Tên giặc Khách Tên giặc đang cùng sư đinh ninh thể nào Hoàng- cụ ham đánh hỗng thấy Nhật cũng sông vào đánh tên giặc kia bị Hoàng- giúp vị sư già, nay thây Nhật ha, thì làm thần Hoàng - Nhật chỉ đứng hơi rõi loại, đường cươm mất hẳn trật-tự. Sư cụ ngoài, cũng vững tâm càng thẳng thê hơn, sát hơn đội chút, nên trận giao chiển giữa hẳn và con ngựa nhỏ của mình vị sư gà vẫo kéo sài tời gần con ngựa to của Sư cụ Thiều-Chân thây tên giặc, rôi hoa kiểm Hoàng-Nhật đã hạ xong nhằm ngang cổ tên piặc tên giặc thứ nhật mà chém tởi. Tên giặc phải mình vẫn còn đang phải vội vàng trấn tinh lại đề đánh nhau với tên giặc chông đỡ với vị sư giả thứ hai một cách giai Việt- Nam. giảng, liên sốt tiêt chuyền Hoàng-Nhật lúc ấy đã toàn lực vào thanh kiểm chém xong tên giặ: thứ đề mong giết ngay được nhất và đứng ngăm cuộc kẻ địh, nhưng vì con chiến đầu của sư cụ với neựa của sr già bé nhỏ. tên giặc thứ hai nên đáng lẽ mây lần sư Thây vò nghệ của vị sư già đâm trúng mặt lên giả cũng ghê gờm, vị giặc đều bị nó tránh thiêu-niên tráng-si Việt- được cả.

Sư già bực lắm, tự Naa ây cũng phải khen thâm. Chàng không sông nghĩ phải chi là lúc còn

Trang sách 93Thanh gươm Bắc Việt Tên giặc đang mải giao thiếu tời, tuì cái tên nây liệu được mấy hơi chiến với nhà sư, không tà đương đầu được với kịp đề phòng, bất thân bị nhà sư. Những mùi kiêm chiế: đầu lâu lao trủng của quà sư vun vút, sảng giữa mặt, không kịp tránh, nhoảng trước mặt giặc. người ngã nghiên loạng Giá: đã xem chừng yếu choạng. Thể lá vừa kịp thê, khó thẳng uỗi được cho sư giả Thiêu - Chân nhà sư, vừa chốug đỡ đâm một mũi gươm trúng vừa thở. ngực. Tên giặc lảo cảo. người rôi ngã xuông chât Hoàng-Nhật đứng ng oài ngưa. Sư gia nhấy xuống thúc đục: & Sư cụ võ nghệ ngưa cắt lãy đầu lên giặc. cao siêu lắm, têo giặc Trừ xong bai tên giặc, sư- sắp chết đến nơi rồi. » giả bảo Hoàng-Nhật: « Ta Lời thúc dục ây khiến phải khám xét hai tên này cho nhà sư lòng càng phấn xem trong người chúng có khởi, vỏ nghệ cảng kỷ giấy má gì không?> diệu hơn. Tên giặc càng ngày càng luõng cuồng.

Hai người liền cùng nhau lầa trong người hai ên Nóng ruột, Hoàng-Nhật muồn kết liễu cuộc giao giặc, thì thấy tến thử nhất có mang một phong thi tranh của đôi bên, liên của Ngột-Lương-Sảo Vỹ cầm cái dâu lâu tên gặc gửi cho Thoáo-Dã-Thiêp- khách thử nhất ngắm đúng Mộc-Nhi. mặt tên giặc thứ bai lao tỏi và bảo: « Này cho mi Mở lá tha ra đọc xong,. món quà quý hỏa ! » sư già nhìn Hoàng-Nhật

Trang sách 94Thanh gưam Bắc Việt rộng các mơi văng Thao- có vẻ lần ngần. Đây là nội Giang đề triệt bết lực dung lá tâư : lượng hậu tuyển của quân Ngột-Lương-Sảo-Vỹ báo Viat. tỉn cao Thoán-Dã-Mộc-Nhi Sr cụ Thiều - Chân thớ biết tin quân Nguyên đã giài nhin Hoàng - Nhật. chiếm được Sơn-Tây và Hoằng - Nhật bảo sư cụ:

Việt-Quân đã rút về Hữu • Tuy vậy nhưng văn sinh Ngạn sông Hồng-Hà.Ở đây tia chắc chăn rằng trận sau một trận giao tranh ở sau cùng quân ta sẽ thăng Đông-Bộ - Đầu (1) quân và quân Mông-Cố sẽ phải Việt-Nam phải rời bỏ thú- rút khỏi Việt-Nam. Giờ đô Thăng Long đề kéo về đây ta hãy chiêm đoạt lấy đóng ở Thiên-Mạc, huyện đôi ngựa này và ta nên Đông-An, tỉnh Hưne-Yên. vào làng trước mặt kia Ngột-Lương-Sảo - Vỹ mật gửi bớt lại một con ngựa lệnh cho Thoán-Dã Thiếp- bắt đrợc của giặc và cơn Mộc-Nhi phải chia quân lan ngựa nhỏ của hòa-thượng. (1) Ở phía đông sóng Nhị-Hà, hạt Thương-Phúc bây giờ