Một trận so gươm.Phần 5 · trang 28–37
Bản chữ chưa hiệu đính. Phần chữ dưới đây do máy nhận dạng từ bản scan, chưa được đối chiếu và chưa áp dụng bảng đính chính của chính tác giả ở cuối sách. Bản scan mới là bản chuẩn.
Trang sách 28Một trận so gươm.
ÚNG như lời Hoàng- bà lão cững giết, giệt Nhật đoán trước, địn hết. Bản tưởng sẽ giặc Mông-Cổ thua san thôn đó thành bình chạy về trại bio cùng địa.» viên tướng giặc đôn trú Rồi Ngột-LươngSảo - Vĩ ở Thao - Giang là Ngột. truyên lệnh cho quân lính Lương-Sảo-Vi tức là em sửa soạn đề ngay hôm sau ruộtNgột Lương Hợp Tha . liến đến thôn Hoàng-Nhật Nghe tin quân mình lạc đề bảo thù cho bọn lính vào thôn quê bị dân Mông-Cỏ bị giết. Quân chủng giết bại và cướp Mông-Lổ nghe lệnh của mất ngựa, Sảo-Vì trợn chủ tướng thì mừng nhây tròn hai mắt gầm thét lên. Từ ngày chúng sang Việt - Nam, chúng mởi như con thủ điên nói được giao tranh một trận rẳng :* Giồng chuột Việt- Nam thể thì ghê gớm thật vởi quân của Trần-quôc- giảm phạm đên thiên uy. Tuấn. Khi Việt-quân yểu Đề đấy ngày mai bản thế ở Thao-Giang rút lui tưởng sẽ dẫn quân đển về Sơn-Tây, Ngột-Lương griệt hạ thôn đó, có bao Hợp-Thai trước khi tiền có cắt nhiêu người bán tướng ra quân đuổi theo Ngột- Lrơng - Sảo -Vì giữ lệnh giết cho kỷ sạch, cả đồn Thao-Giang để làm đản bà trẻ con, ông già
Trang sách 29Thanh gươm Bắc Việt thanh thê cho mình. Từ ầm một góc trời. Cờ sí mấy hôm nay toán quần bay phâp phởi. Quân nào hung-bạo của Sáo-Vĩ vẫn đội ấy hung hăng như hùm rữ. nghi ngơi, nên khi ây nghe lệnh được đi tàn sít dân Chẳng bao lâu chủng đ chủng thì mừng lắm. tới đầu đường nã ba, nơi Giống giặc Mông-Cỗ là bãi tha ma. Ngột Lương một giống giặc khát máu Sảo Vi trông thấy đầu thích giết người. Suôt bẩy tên giặc bị đóng cọc từ Âu sang Á, đi đên đâu bêu ngay ở rệ đường với chủng chém giết dân tấm biển thi giận lắm.Hắn chúng đến đày không biết nguyền sẽ đem hệt dân bao nhiêu mà kề. Nghe chúng ở thôn ấy về trại, đến tên chúng là người chặt đầu xếp hàng ngoài ta phải sợ hãi rồi. Thể cổng trại đề báo thủ cho mả ngày nay lởi Việt- bầy tên giặc kía. Bọn quần Nam lại cỏ người kháng cự giặc trông thấy đồng bọn cùng chúng, chúng lầy bị giết thì cũng oán giận làm lạ vả ngạc nhiên lắm. dâu thôn lắm. Chúng cho Ngày hôm sau, ngay từ là chỉ cổ chủng mới có quyền giêt giồng khác, sáng sởn Ngột-Lương ngoài ra không giống Sảo-Vi đã kiểm điểm quân người nào được quyền sĩ để tiên tởi thôn của phạm tới chúng. anh em Hoàng-Nhật. Đoàn Trong khi quân Mông quân đi rầm rô như lang Cổ rầm rộ tiên tới thi ở sói. Tiếng loa vang, tiếng trong thôn theo lời của ngựa hí, tiêng người reo
Trang sách 30Thanh gươm Bắc Việt anh em Hoàng Nhật bào trướng, giặ: đền thị ta phải đách. Đánh để hôm trước, bao nhiêu ông gây lấy tinh thần cho già bà lão, đàn bà trẻ co; dân chúng. Vả chăng nếu đêu trôn cả vào trong rừng. Ở lại trong thôn la không chống cự ở đây thì ta mong sao ở các nơi' duy chi có bọn dân quân khác họ cũng theo gương của anh em Hoàng Nhật.
Thấy quân Mông Cỏ kéo ta mà lập thành dân quàc .2 đại đội binh mã đến để Hoàng-Nhật nói :« Hiền báo thù, Hoàng Nhật và độ bàn phải lăm. Để ta Hoàng Côa hơi lo ngại chia quân ra cự địch với bàn với nhau. chúng. Bọn ta có hơn năm chục người thì Hoàng Nhật bảo Hoà g biền đệ dẫn ba mươi Côn rằng: < Thể giặc người mai phục ở trong mạnh lắm, mà bọn ta chỉ rừng đề khi ta rút lui có trên d rới năm chục thì bằn lên ra. Giặc ở người, đánh được chúng chắc là khá lắm. Mà ta lui ngoài, ta ở rừng, la trông cũng không được. Ca lui thây giặc, giặc không trông thây ta, chúng sẽ thì chúng sẽ đôt phá hết nhà cửa trong thôn, có không biết ta nhiều hay ít như thế nào, chúng sẽ khi chúng lại tim vào -ngân ngừ trước khi tiến. trong rừng để giết hại dân Ta lợi dụng phút ngần thôn là đằng khác. Bây ngừ của chúng, ta cô bắn giờ hiền độ nghĩ sao ? giết cho thật nhiêu có khi chúng hoảng mà phải lại Hoàng Côa đáp lời anh : « Taưa huynh- rút lui, bẩy giờ dân quân
Trang sách 31Thanh giam Bắc Việt sẽ tiên dần ra đuồi chúng dàn mặt với quân giặc chủng cho khỏi rẽ vào để giết chủng,, nhưng trons thôn phả bại. Còn ta, binh pháp phải có mu ta sẽ đem hai chục người kế, những anh em lui vào dân quân can đảm nhất rừng bẳo giặc đề những ra đón đường chúng, nguời khác rút lui, cùng trước khi chủng tởi thôn là giết giặc, củng là này. Ta sẽ cùng giặc vừa có công vởi tổ quôc.» cự chiến vừa rút luỉ về Sau khi Hoàng - Côn mẻ rừng đề quân giặc dẫn hơn ba chục tráng đuồi theo, như vậy chúng đinh vào trong rừng mai không có thì giờ vào xâm phục, Hoàng - Nhật liền • phạm tởi trong thôn.» cùng hai chục tráng đinh Hoàng-Côn cho lời anh khác sông thẳng tới trước nói là phải. Hai anh em mặt đảm quân Mồng- Cổ.
đem mưu kể ấy thuật cho Ngột-Lương Sảo- Vỹ đang bọn trảng đinh dân quân cho quân rầm rộ tiến, bỏng nghe. Bọn dân quần ranh thây một toán hơn bai nhau xin ở lại với Hoàng- mươi người sông thẳng Nhật đề được ra giao- tới đảm quân mình liên chiến với quân Mông-Cồ. ngừng quân lại và ngăn Hoàng-Nhật sau khi lựa đoản dũng sĩ Việt - Nam. lọc lây hai mươi người đang tiến tới quân mình. tinh thục nhất, liền bảo cả Sảo-Vi phải thẩm phục bọn dân quân rằng: cái can đảm của dân Việt Nam muôn đem bai chục a Chúng tôi biết anh em đều là người hăng người với những võ khí hái. Ai nây đều muốn mặt thô sơ để đương đầu với:
Trang sách 32Thanh gươm Bắc Việt tám nghìn quần của hăn không biết đại bioh của Hắn nhớ lại từ thủa quân ta hơn tám nghia người Mô:g-Có đắc thẳng khắp lại giám tới đây chịu chết mọi nơi trên thiên hạ hắn à? khôn hồa mau bước đi nơi khác tui ta cũng rộng đãi đự hơn trăm trận và đã tha cho.» có nhiều chiến cồng để được lên chức đại lưởng Hoàng-Nhật đáp : « Lũ chua bao giờ hẳn được chó đuôi sam kia chớ cậy gập một toán quân anh tài. Chúng mày mang quân dũng như hơa hai chục đi ăn cướp dân chúng người dũng sĩ Việt - Nam à ? Còn có chúng tao đây, hôm ây. Không những chúng mày không thể một minh hắn ngạc nhiền hoành hành như thế dược. mà cá bơn tám nghìn Nói xong liên khoa gươm quân tướng của hắn cũng phi ngựa sông vào đánh phải chố mắt nhìn hơn hai Sảo-Vỹ. Sảo-Vỹ đưa ngân chục người dũng sĩ Việt- Nam đã can đảm một cách trùy đón độ. Lưởi gươm phi thường mới giám gập đầu trùy bắn tóe lửa và Sảo-Vỹ cũng thây trối đương đầu với bọn chúng.
Ngột - Lương Sảo - Vì tay. Sảo-Vỹ gạt lưỡi gươm ngừng tiển quân và dàn của Hoàng-Nhật, rồi hỏi : thành thế irận để đợi đám « Bản đại-tướng xưa dũng-sỹ Việt-Nam. nay đánh dư trăm trận, giết tưởng cướp cờ đã Hoàng - Nhật dẫn hai nhiều nhưng bản đại-tưởng mươi tráng đinh tới nơi. không thèm giệt kẻ vô Ngột-Lương Sáo-Vi hỏi:
Lũ chuột nhắt kia đi đâu? danh nó bẩn cả ngân trùy
Trang sách 33Thanh gươm Bắc Việt vậy nhà ngươi tính danh giêt hết chúng tao. Được lắm lắm! Đ là gì mau mau xưng cho bản tưrng biết rồi bản Sảo-Vi khoa đôi ngân tưởng sẽ mời về âm cung trùy nhằm đầu Hoàng- chầu thập - điện Diêm- Nhật bồ xuông. Hoàng- vương.»
Nhật cho ngựa tới sát bên mình ngựa của Sào-Vỹ Hoàng-Nhật đáp:< À ra đưa gươm lên gạt ngọn quần chó đuôi sam muốa trùy của giặc- rồi thuận biặt tên của tao thi lắng lưỡi gươm nhằm giữa tai mà nghe cho rõ. Tao mặt giặc đâm tới. Sáo-vỹ đây chi là một người dân thây Hoàng-Nhật hùng Việt-Nam kông chịu được dùng cũng hơi sợ. Hàn sư áp bức của chúng mày bèn đem hết tải nghệ ra muốn móc tim moi gan muốn bắt sông Hoàng- hết lũ chúng mày để trừ Nhật trước ba quân đề hại cho nước tao. Tên tao khoe tài nghệ. Ngọn trùy là Hoàng - Nhật. Chúng đi. mũi gươm lại cuộc mày phải hiểu, trăm người giao đấu rât là gây go. Vô Việt-Nam như một, nghìn khí vù vù như gió chuyền người Việt-Nam như một, trộng rất đẹp mắt. Bọn không ai là không nghĩ đến tám nghìn quân tướng của giết kết chúng mày, lũ Ngột-Lương Sảo-Vỳ cũng giặc cướp nước i» như bọn hai mươi tráng đinh của Hoàng-Nhật đều Ngột-Nưong-Sảo-Vỹ cười ngây người nhìn cuộc ha hả bào:« Lũ chuột đâu võ. Tăm vó ngưa chúng mày mà cũng ước đôi bên luôn-luôn của mộng cao xa nhi, muốn
Trang sách 34Thanh gươm Bắc Việt soay chuyển theo thể võ ra lệnh cho quân sỹ bồ. của đôi người. Miêng vây b)n Hoàng-Nhật chỉ đánh miêng đỏ thật lả kỳ riêng minh cô đánh mong phủng địch thủ. Quân hàng phục được chàng Mông-Cỗ ở ngoài đánh thiêu niên anh dũng ây chông và hò reo trợ oai Sau thấy tải netệ cho chủ tưởng.
Hoàng-Nhật cao siêu, liệu Đảnh nhau luôn hai bề khó thẳng được, hắn tiêng đồng tô, đôi bên bèn vẫy ngọn trùy ra lệnh cho ba quân ô-ạt kéo tới không phân được thua.
Đôi ngựa đã đỗ mô hôi Bọa tráng đinh của và thở hồng hộc vì phải Hoàng-Nhật cũng liều chuyển động nhiều. thác sông lên một người địch với mây trăm người Hoàng Nhật biết mình Thật quả đúng như câu rất cả chi có hai chục một người liêu mạng tráng đình, chàng càng muôn người khôn địch cõ gằng để may ra có nên bọn tráng đinh của giặc hạ nồi tên tướng Hoàng-Nhật đã cùng nhau chăng, nhưng sức tài của giết được mấy trăm giặc lướng giặc cũng ghê Môr g-Cỗ, xong chủng nó gửm, nền chằng tự lượng kéo tới rầm rộ càng rgày không hạ được só. càng đông, Hoảng-Nhật phải ra biệu cho anh em Về phần Ngột-Lương rút lui vả tự mình đi sau Sảo-Vỹ thây Hoàng-Nhật cùng đề cảo giết quân anh hùng trong bụng vũng mến tài, nên chưa địch
Trang sách 35Số 3 Thanh gươm Bắc Việt Tuy có lệnh rút lui, khác tiền lên. Bọn tráng nhưng bọn tráng đĩnh đina luôn luôn cung nổ băn ra, lũ giặc của Hoàng Nhật lúc ây đã bị giêt mắt mấy người, ngã như rạ, những chúog những người còn lại vừa vẫn tiên lên rất đều.
Hoàng-Côn ở trong rừng đánh vừa lùi, nhưng quần giặc bao vây kín quả, trông thấy như vậy phải nên sự rút lúi cũng rất chịu lả quân Mông-Cỏ anh dũng, chẳng trách chăng khỏ khăn. Tuy vậy họ cũng ùi được tới gần chinh - phục được hết khu rừng vừa lầm tẽn thiên-bạ. của bọn Hoàng-Côn phục Ngột-Lư ưng-Sảo-Vĩ tbấy ở trong rừng. trong rừng có tên bằn ra, biết lả quân Việt-Nam có Hoàng-Côn ở trong rừag mai phụ: lại thẩy quân thấy quân giặc kéo tới liên ra lệnh cho anh em linh của mình bị chết tráng đinh đem cung nỏ nhiều quá, liền ra lệnh ra bằn. Quân giặc đông cho quân ngừng tiên. Nhờ đền nỗi không phân biệt vậy mà hơn mộ chục được bọn Hoảug-Nhật là trảng đinh eủa Hoàng- Nhật mới rút lui được những người nào. Hoàng- Côn cử sai bọn tráng vào trong rửng, người nào người ây quân áo đinh nhằm đúng đám đẩm máu quản địch. Cánh đông mà bằn. Mỗi mũi tay họ mỏi như vì chém têa bảo ra là một tên giết. chết giặc bị hoặ bị Hoàng-Nhật vì phải ở thương. Bọn chúng đông. )ắma. lại cn đ hậu cho Chết lên này, tên
Trang sách 36Thanh gươm Bắc Việt anh em tráng đinh rút những quân giặc đã bị tui, và lại bị quân Mông- bô mạng về anh em chúng ô chúng chú ý tới nhiều la. Ít nhất chúng cũng bị thiệt hại bốn năm trăm ahất nên không sao thoát ra khỏi được vòng vây. người. Lũ ta có bị chúng Về sau có một tên lính bắt và giệt cũng không nêa Mông-Cồ cằm giáo đâm ân hộa gì nữa. Hôm naya nêu không có bọn ta có vảo bụng con ngựa của Hoàng -Nhật. Con ngựa bị phải chún, đã vào trong hương ngã khụya xuông thôn giết hết dân trong thôn, đốt bết nhà cửa rôi Hoàng - Nhật vội nhấy không. Bị bà như thế này xuống đất để bộ chiến với giặc cũng không kịp, liên chíng ta cũng xung xướng vì chũng ta đã làna bị chúng bắt sông cũng tròn nhiệm vụ chiến sỹ với năm người tráng đinh của chúng ta.» khác.
Bọn anh em tráng dinh Bây giờ trời đã về chiều. Ngột-Lương-Sáo - đồng thanh nói : « Không Vỹ truyền lệnh thu quân chúng tôi không ai âu và giải sáu tên từ binh hận gì cả. Cúng tôi rất , về trại. Trêo bãi trận lấy làm vui thóa vì chúng chúng bỏ lại ngồng ngang tôi đã giêt được rât nhiều những sắc chết. quât giặc. Chúng tôi dù thác cũng vinh. D Hoàng-Nhật bị chúng Hoàng-Nhật khen : « Phái giải cùng với năm người tráng đinh khác. Hoàng- lắm, chúng ta phải tỏ ra Nhật bảo bọn tráng đinh: xứng đáng là dâo Việt-Nam * Kia anh em xem sác đề cho quân giặc phái
Trang sách 37Thanh gươm Bắc Việt khiếp sợ. » * Không ngờ bơn hai Ngột-Lương-Sảo-Vỹ về chục người Việt-Nam mà ghê gảm thể. Nếu tất cả trại điểm lại quân linh thây chết mất ta viên tùy dân tộc Việt-Nam như thế nây thì cái mộng sâm tướng và hơn năm trắm lăng của Thành-Cát-Tư- quân. Sảo-Vý chép miệng bảo mấy viên tướng ở Hãn-Đại-Đế chúng ta khó bên cạnh mình : mà đạt được. •